Ân Sủng Bắn Dọc Bình Dị Bình Yên Bw Chứng Minh Đàn Bà Đấu Thầu Điềm Tĩnh Dịu Dàng Giống Cái Hệ Thực Vật Hoa Sự Phát Triển Tay Thân Cây Thảo Mộc Thiên Nhiên Thực Vật Thực Vật Học Tinh Tế Vô Danh Vườn nền iPhone Hình nền 4k Hình nền Samsung Hình nền tình yêu
Dream League Soccer 2019 Mod (dls 2019 mod money) ném bạn vào những trận bóng hấp dẫn trên sân cỏ chân thực nhất. Cho phép người chơi thành lập và quản lý một đội bóng cho riêng mình. Chiêu mộ những cầu thủ giỏi, đưa ra những chiến thuật chơi bóng hợp lý. Tự tay chơi bóng
Từ đó tạo nên sự gắn kết cho tình yêu 2 bạn thêm phần ấm áp và gần gũi. Ghế sofa tình yêu còn tạo nên những nét chấm phá cho phòng ngủ là nơi để bạn nghỉ ngơi. Doanh nghiệp sofa tình yêu uy tín : Linh Hoàng Gia chính là địa chỉ mà khách hàng nên chọn lựa khi tìm kiếm doanh nghiệp uy tín nhất để chọn mua ghế sofa tình yêu.
quả thực, ngọn lửa tình yêu ấy đêm ngày bị thế gian, ma quỷ tìm mọi cách giập tắt, nhưng lửa ấy sẽ không bao giờ tắt, vì xuất phát từ trung tâm của lửa, từ nguyên thủy của lửa đời đời là thiên chúa, như đức giêsu đã quả quyết: "chúa cha đã yêu mến thầy thế nào, thầy cũng yêu mến anh em như vậy" (ga 15,9), nghĩa là đức giêsu đã yêu nhân loại, yêu …
Truyện Tình Yêu Hữu Danh Vô Thực - Chương 17. Hiện menu doc truyen. Danh sách giang đôi tay bé khoát nên tay Cố Trường Dạ.Hành động đóa của Tiểu Địch làm cho Giản Ngưng vô cùng bất ngờ,không kịp định thần chuyện gì đang xảy ra.Giản Ngưng lảo đảo lùi lại phía sau
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Cố Trường Dạ từ cửa kính xe nhìn ra đi, nhìn đến kia một cao một thấp mẹ con, đôi mắt thâm trầm dần dần trở nên nhu hòa. Nữ nhân không ngừng cùng đứa trẻ trò chuyện gì đó. Đứa nhỏ sau khi nghe được, lập tức nở nụ cách rất xa như vậy nhưng Cố Trường Dạ tựa hồ cũng có thể nghe được Tiểu Địch phát ra tiếng cười hạnh phúc và vui vẻ,thuần túy, vô ưu vô lự, không có bất kỳ điều gì phiền não. Nữ nhân nhìn về phía đứa nhỏ ánh mắt, dường như vành mắt có đọng nhưng giọt nước lấp lánh giống ánh sao. Nàng rất yêu đứa nhỏ, trước kia hắn biết được, nhưng lại chưa bao giờ nghiêm túc nhận thứ điều đó như bây ra là nàng thích đứa nhỏ giờ đây bộ dáng nàng như vậy, có tức giận, có sức sống, tựa như cùng một gốc cây tinh thần phấn chấn bồng bột thực vật, cho dù ở tại rét lạnh mùa đông, cũng có thể tưởng tượng đã đến năm mùa xuân sẽ ra sao bồng bột sinh trưởng. Hắn giống như lần đầu tiên nhìn đến như vậy nàng, lại giống như không phải. Cái ngày nàng mặc áo cưới đứng ở trong giáo đường sinh động,nụ cười tỏa nắng như mùa hè trong tựa hồ từ giờ khắc này, chân chính biến thành một con người khácGiản Ngưng mang theo Tiểu Địch ăn cơm, Tiểu Địch rất vui vẻ, dọc theo đường đi đều là cười tủm tỉm. Lúc ăn cơm, còn chủ động dùng chiếc đũa gắp thức ăn cho Giản Ngưng ăn cơm, Giản Ngưng cũng đút Tiểu Địch ăn trông thật hạnh phúc và vui Địch nói hắn chưa bao giờ ăn qua ăn ngon như vậy đồ ăn, vẫn là cùng mẹ cùng một chỗ ăn, hắn rất hạnh Ngưng nhìn sự thỏa mãn trên khuônmặt nhỏ nhắn của Tiểu Địch, nàng vẫn hi vọng Tiểu Địch là một đứa nhỏ đơn thuần,linh hoạt,nụ cười luôn luôn trên môi như vậy trưởng thành mới có thể hạnh phúc,có được sự đầy Tiểu Địch giờ đây chỉ có một chút như vậy đã cảm thấy như vậy thỏa mãn, nàng lại cảm thấy lòng chua xót. Dường như bởi vì Tiểu Địch còn nhỏ, nội tâm của nàng cảm thấy có lỗi với con mình,tại mà con phải chịu thua thiệt liền càng ngàycàng nhiều, mà nàng thậm chí không biếtnên làm như thế nào mới tốt. Tiểu Địch ăn xong, Giản Ngưng kéo rakhăn tay vì hắn chùi miệng, Tiểu Địch an vị,ngoan ngoãn bất động,ánh mắt to tròn tròn song mắt thấy Giản Ngưng. Tiểu Địch trên mặt còn mang theo khỏemạnh hồng nhuận, tại đây quán cơm trongmáy sưởi cũng mở chân, làm cho Tiểu Địchgiống một cái đáng yêu oa nhi giống nhau,Giản Ngưng nhịn không được đem Tiểu Địchôm đến trong ngực, tốt nhất là suốt đời đềunhư vậy, bọn họ không bao giờ nữa tách ra. Ông trời dường như vĩnh viễn đều cùngnàng đối nghịch, nàng trước một giây cònđang suy nghĩ nàng cùng Tiểu Địch vĩnh viễnđều không cần lại tách ra, một giây kế tiếpCố Trường Dạ liền đi tức hắn tỏa raquá mức cường đại, từ vào một khắc khi hắnbắt đầu bước vào vô số người ánh mắt đã rơixuống trên người của hắn, mà hắn chỉ mangtheo mục đích chính đi về phía nàng, đemngười khác với tò mò,ngưỡng mộ khôngthèm để vào mắt hay nói trắng ra không quan tâmGiản Ngưng không thể tránh khỏi thấy đượchắn, theo bản năng đem Tiểu Địch ôm chặthơn, trong lòng Tiểu Địch tựa hồ cũng cảmgiác được chỗ không bình thường, dùngánh mắt nghi hoặc nhìn mẹ của mình. Giản Ngưng nguyên bản đang vui vẻ thìngay lập tức trở nên cương nghị đứng như nàng vào giờ khắc này đem tất cảnhu tình đều dỡ xuống, do đó võ trang trênnàng cứng rắn nhất toát ra trên khuôn mặt,làm tốt hết thảy phòng hộ đối mặt với ngườiđàn ông này. Cố Trường Dạ đi đến chỗ Giản Ngưngtrước mặt dừng bước lại, không có chú ý tớiđộng tác nàng bảo hộ , chính là nhìn chằmchằm Giản Ngưng mặt. Gương mặt này, cóphải hay không sẽ không bao giờ nữa nhưtrước đây đối với hắn nở nụ cười? Sẽ khôngbao giờ nữa. Giản Ngưng cắn môi, nhìn Cố Trường Dạ,ngay cả ánh mắt đều quên đập. Không thể, không thể làm cho hắn mang điTiểu Địch,không thế làm thế,không bao giờ.....Câu nói vang đầu nàng ngay tức thìHắn cất tiếng phá tan không khí"Thời gian gặp mặt đến đây chấm dứt." Cố Trường Dạ mặt không chút thay đổi nhìn Giản Ngưng nói,không khác gì hắn tại tuyên bố hội nghị hôm nay đã chấm dứt,người bên ngoài cũng không quyền đối với lần này nói ra cái gì dị nghị, hắn chính là người quyết Ngưng bất tri bất giác đem Tiểu Địch ôm chặt hơn nữa vào lòng mình, Tiểu Địch ngẩng đầu lên, không thoải mái hô một tiếng, "Mẹ." Giản Ngưng nhìn con khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn vì đâu, lúc này mới ý thức được mình làm con đâu nên buông lỏng chút tay của mình. Tiểu Địch khôi phục thân thể tự do sau, xoay người liền nhìn đến Cố Trường Dạ, hắn đối với Cố Trường Dạ cười cười. Giản Ngưng nhìn đến Tiểu Địch cười, kinh hãi một chút. Trước kia nàng vẫn không hiểu người đàn ông này tốt cùng là người như thế đây hẳn lại làm cho Tiểu Địch chính mình đi quen thuộc với sự hiện diện của hắn trong mấy ngày ngắn thấy cảnh Tiểu Địch đối với hắn cười lúc này dường như tim của nàng như bị ai làm đauCố Trường Dạ nhìn Tiểu Địch trong lòng Giản Ngưng, hắn vươn tay ôm Tiểu Địch. Tiểu Địch hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra vào lúc này bé vẫn hồn nhiên cười với Cố Trường Dạ,sự lo sợ của Giản Ngưng trong lòng nàng ngày càng lớn,nàng đem Tiểu Địch bỏ vào phía sau mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Trường Dạ, "Ngươi đã cướp đi của ta quá nhiều thứ, ta đều không sao cả, nhưng Tiểu Địch thì không được." Nhưng thứ kia dù không muốn xong nàng không thể không thỏa hiệp dưới sự vô tình của hắn. Tiểu Địch là ngoại lệ, Tiểu Địch không thể để cho hắn mang đi, không thể để cho hắn tùy tâm sở dục. Cố Trường Dạ cùng Giản Ngưng ánh mắt giằng co vài giây, hắn thu tay, "Ta có thể cho hắn tốt nhất giáodục, cho hắn mua tốt nhất món đồ chơi, cho hắn mua tốt nhất quần áo... Ngươi, có thể cho con cái gì?" Giản Ngưng sắc mặt cứng đờ, cắn môi đột thay đổi trắng, lại vẫn kiên trì, "Tiểu Địch là của ta." "Đi theo ngươi đến cái địa phương kia nhận giáo dục? Ngay cả hộ khẩu cũng không có? Hay là ngươi tính dựa vào một người đàn ông có tiền?" Hắn nói ra lời châm chọc, cho dù khóe miệng không có lộ ra trào phúng cườiGiản Ngưng môi đã bị cắn ra nhàn nhạt dấu răng, lại vẫn kiên trì, "Tiểu Địch là của ta, là của ta..."
Giản Ngưng rất nhanh chạy tới bệnh viện, thế nhưng cô phát hiện, bản thân không có thương tâm, mà chỉ còn lại chết thân của cô từng người một rời đi, đã trở thành quỹ đạo, cô như thế nào đều giữ không được, chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn họ đi, không bao giờ lại xuất hiện trong cuộc sống của cô đến tim cô cũng vậy, không còn cảm giác cô đến, Giản Trung Nhạc còn chưa nhắm qua cô còn mới nhìn ông, ông vẫn còn tốt lắm, tuy vẫn chưa nhận ra cô, vẫn không để cô tới có thể mới qua một hôm, mọi thứ đều thay cô nằm trên giường bệnh, giống như một cái xác khô, nhưng ánh mắt chưa bao giờ sáng đến Ngưng thở hổn hên, vội đến trước mặt Giản Trung Nhạc, “Ba, con đến rồi… Ngưng Ngưng đến rồi.” Cô quỳ trên mặt đất, nắm chặt tay Giản Trung Trung Nhạc nhìn thấy Giản Ngưng, tựa như đột nhiên thanh nhìn chằm chằm cô, nước mắt nước mũi đều ngăn không được, miệng không ngừng mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh Ngưng ghé sát tai lại gần ba, nghe thấy ông nói, “ Ngưng Ngưng… Ngưng Ngưng của ba…”Giản Ngưng không ngừng gật đầu, “Đúng, Ngưng Ngưng đã trở về, Ngưng Ngưng đã trở về… Ba, ba khỏe rồi, Ngưng Ngưng đón ba về nhà.”Hai tay Giản Trung Nhạc cơ hồ đều muốn bao trọn tay Giản Ngưng, hết sức dùng sức, nhưng chỉ run bần nhìn Giản Ngưng, không ngừng thở kịch liệt, ánh mắt hàm chứa muốn nói điều gì.“Ba nói, con nghe đây…” Giản Ngưng cảm thấy đôi bàn tay đang nắm tay cô giờ phút này rũ xuống, cô lập tức cầm ngược tay ông lên, áp vào trong ngực, “Ba muốn nói cái gì… Con đều nghe, đều nghe…”Nước mắt từng dòng chảy ra, tràn đầy vào miệng cô, chạm tới vết thương vẫn không muốn thừa nhận, giờ phút này lòng cô thực tang Giản Trung Nhạc được cử hành hai ngày sau, Giản Ngưng buộc phải cho Giản Nhất Phàm về nhà một trạng Giản Nhất Phàm không tốt lắm, Giản Ngưng hết cách, thật sự nổi giận với Giản Nhất tại ba bọn họ đã đi rồi, nếu anh còn như vậy, vậy Giản gia bọn họ coi như Nhất Phàm chỉ biết khóc, vào trại cai nghiện lâu như vậy rồi, cũng không chịu phối hợp trị Ngưng mắng Giản Nhất Phàm một trận, lại đưa anh quay lại trại cai tang xuất hiện nhiều người Giản Ngưng chưa từng có ấn người đến an ủi cô, khuyên cô nén thương người thấy cô không khóc, lại đến nhắc nhở cô không khóc được cũng phải giả Ngưng không khóc được, nhưng nhìn đến những người cô không hề quen biết khóc đến trời sụp đất nứt, không hiểu sao thấy có chút bi nhiều người đến viếng, tặng cũng rất nhiều ông lão nhìn cô thở dài, lại có đứa trẻ nhìn cô không ngừng đánh giá, những người đó, cô hoàn toàn không nhận chỉ là nghe theo lời người khác, đem tiền giấy từng tờ một đốt, không để nó vẫn cháy, cô kiên trì bỏ từng tờ vào, giống như chỉ cần lửa không tắt, ba cô có thể đi đoạn đường này thật tiêu sái, cô sẽ vì ông thắp mắt cô đột nhiên ngừng dưới một đôi giày da, cô cũng không ngẩng lên nhìn người, “Mời anh đi cho.”Cô không muốn khắc khẩu với hắn lúc này, cũng không muốn hơi thở hắn quanh quẩn bên cạnh ba Trường Dạ đứng bất động, nhìn cô, “Em cần nghỉ ngơi.”Giản Ngưng đột nhiên nở nụ cười, “Ừ, tôi hiện tại mệt sắp chết rồi, nên không thể chơi mấy trò kích thích với tôi nghỉ ngơi tốt rồi tiếp tục chơi, còn bây giờ mời anh đi cho.”“Nếu tôi không đi?”“Tôi vốn cho rằng anh chỉ tàn nhẫn với người sống thôi, không ngờ người chết anh cũng không sợ anh ở đây, ba tôi chết cũng không an lòng.”Cố Trường Dạ động động khóe miệng, cách xa cô từng bước, nhưng không rời hắn không đến, những người kia có vì tình nghĩa với nhà cô mà đến người này, suy nghĩ nhiều nhất bây giờ chính là làm thế nào để từ cô đoạt được ích lợi, làm thế nào để chiếm đọat cổ Trung Nhạc mất, cô lập tức trở thành miếng thịt béo bở trong mắt người khác, lòng người thì có thước nào đo được nói hiện tại Giản Trung Nhạc đã chết, lúc ông còn sống, cũng không thiếu kẻ nhăm nay tại sao nhiều người đến như vậy, chẳng phải là để xem xem Cố Trường Dạ hắn có đến hay không sao? Nếu hắn không đến, biểu thị hắn không có hứng thú với Giản Giản thị ắt có thể khi dễ dễ hơn Trường Dạ cười cười, “Em không phải đã sớm nếm thử sự tàn nhẫn của tôi sao?” Hắn dừng, “Tôi thích ở chỗ này, thích cho Giản gia nhà em đứng ngồi không yên, ngay cả người chết.”“Anh…” Giản Ngưng tức giận, ném một nắm bụi vào người Cố Trường Dạ dính đầy bụi, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười lơ đễnh.“Tính nhẫn nại thấp như vậy, sao có thể làm đại sự đây?” Cố Trường Dạ ngồi xuống bên cạnh Giản Ngưng, “Em phải tươi cười trước mặt tôi, sống hạnh phúc với tôi, che giấu tất cả phẫn nộ đi.”“Anh cút đi!” Cô nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Trường Dạ giữ chặt tay cô, tránh cô lại gây ra chuyện gì, “Tôi chỉ đang dạy em mà thôi.”“Còn thứ gì anh không có đâu? Tôi cầu xin anh cách xa tôi ra, cách xa ra…”Cố Trường Dạ lắc đầu, “Lấy Giản thị, cần danh chính ngôn là một công dân tốt, ba vợ qua đời, sao có thể không đến?”Sắc mặt Giản Ngưng như tro Trường Dạ đứng lên, “Thêm giấy đi, lửa sắp tắt rồi.”Lễ tang Giản Trung Nhạc, Giản Ngưng liều mình gắng cất xong, cô vẫn ngồi trước mộ Giản Trung nghe người ta nói, người chết xong, nếu còn tâm nguyện chưa thực hiện được, hồn sẽ không siêu muốn tận tai nghe xem ba muốn nói với cô điều gì, sau này, cô không cần nghe cần ba sống ở nơi khác thật an tường là tốt quỳ trước mộ, dập đầu, “Con gái có lỗi với ba, thực sự xin lỗi ba.”Cô không biết nên nói cái cô yêu thương cô như vậy, sẽ không nỡ trách như cô ở trước mặt ba thống khổ, ba cô cũng sẽ đau giống như lại làm sai thêm một việc nữa…Giản Ngưng đột nhiên nhớ tới ngày kết hôn, ba cô nắm tay cô đặt vào lòng bàn tay người đàn ông từ thời khắc ấy, tất cả hạnh phúc của cô đều hóa thành bọt đó, những yêu thương đong đầy cũng chỉ còn tồn tại trong trí nhớ của Ngưng quỳ mãi không chịu đi, ba cô, người yêu thương cô nhất, cũng rời bỏ cô mà từng nói, nếu không phải vì anh trai và cô, ba cũng đã sớm xuống ngay với mẹ.“Ba, ba phải cùng mẹ sống thật cần lo lắng cho con và tới nơi mà ba muốn đến, không cần nhớ chúng con…”“Ba, ba nói cho mẹ, cây hoa quế kia vẫn không chịu nở sau ba mẹ nhớ trồng loại cây khác…”“Mẹ nhất định rất vui vẻ, ba kiếm được nhiều tiền sẽ mua cho mẹ quần áo đẹp, đồ ăn ngon…”Giản Ngưng nghĩ đến cảnh ba mẹ đoàn tụ, đoạn phiền muộn đột nhiên cũng bay không ngừng nói chuyện, nói về ba, nói về mẹ, nói về anh trai, nói về chính bản thân đến khi thân thể cô mềm nhũn, trời đất một mảng tối đen…Khăn trải giường trắng, bốn bức tường đó không còn màu trắng nữa, lại làm nổi lên gương mặt trắng bệch của người đang nằm trên Trường Dạ không chịu thừa nhận, hắn chính là sợ nhất những lúc gương mặt cô trắng bệch, ví dụ như lúc lần như vậy, hắn sẽ theo bản năng kiểm tra toàn bộ thân thể cô, thẳng đến khi không nhìn thấy bất cứ giọt máu nào giống như điên dại, nghĩ đến thân thể đầy máu năm năm trước của cô, đã trở thành mộng yểm trong mỗi giấc mơ của sẽ không để sự việc tái sinh lần nữa, nhưng hắn vẫn lo lắng, thậm chí không thể kiềm chế sợ nằm, không tỉnh lại, như vậy đã hai cũng hai ngày hai đêm không chợp mắt, có người khuyên, hắn mặc kệ tất cả, bất đầu Cố Trường Dạ xuất hiện rất nhiều hình ảnh, cô khóc, cô buồn, cô tức giận… Duy chỉ không có cô cười, nhưng vậy có là gì, chỉ cần cô còn sống, còn hô hấp, có thể nói chuyện, có thể xuất hiện trước mặt đột nhiên tức giận, đứng bên cạnh giường bệnh, “Giản Ngưng, lần trước tôi nói em yếu đuối, em còn không chịu thừa xem bây giờ em là bộ dáng gì? Nửa chết nửa sống, mà tôi có thể sống tốt thế này…” Nói xong hắn cười lớn, “Cái này gọi là muốn tôi chết không bằng sống? Gọi là vì nhà em trả thù sao?”Hắn thở dốc, “Ba em vừa chết, em lại nằm trong nghĩ báo thù nữa à?”“Tiểu Địch thì sao? Em không tính báo thù sao? Tiểu Địch ở dưới đất khẳng định đang cáu thân chết trước mặt em, em không thể đứng lên báo thù, còn yếu đuối đến cực điểm…”“Anh trai em còn trong trại cai nghiện, nghe nói biểu hiện có chút tốt rồi, em nói xem tôi có nên cho anh ta chút gì đó tiếp không?”“Em cứ nằm như vậy, khác nào đem Giản thị tặng cho tôi? Còn định báo thù? Vô dụng…”Hắn dán vào tai cô, “Em xem tôi còn sống, sống được thật không phải muốn lấy mạng tôi sao? Em đứng lên cho tôi, đứng lên!”Nguyễn Ngộ Minh đứng ngoài phòng bệnh đột nhiên cảm thấy mù mịt, Đại ca từ khi nào có thể biến thành như vậy, muốn Chị dâu sống thật tốt, thế nhưng lại hành hạ cô, cũng hành hạ chính Thừa Nghiệp kéo Lục Trạm Giang ra một bên, hung hăng đánh hắn một quyền, “Hiện tại cậu cảm thấy Đại ca không tim không phổi sao? Anh ấy sẽ không giống cậu, sẽ không chơi đùa tình cảm của người khác, rồi vứt cho người ta chi phiếu, sau đó coi như không có chuyện gì xảy ra.” Chu Thừa Nghiệp tức giận, “Hơn nữa cậu cũng đừng quên sản nghiệp Lục gia vì ai mới có thể tiếp tục.”Hắn tính đem sản nghiệp Lục gia giao toàn bộ cho Chu Thừa Nghiệp, sau đó chính hắn tự thoát khỏi Lục gia, làm sao đơn giản như vậy.“Lục Trạm Giang, bất kể điều gì có được cũng phải trả Đại ca đang tự trả giá cho những việc anh ấy làm cũng nên biết điều thu tay lại đi.” Chu Thừa Nghiệp nhắm mắt lại, “Việc kia không liên quan đến Đại tự tôi đi thành phố D, cô ấy đã nói sẽ chờ tôi, tôi không nghĩ cô ấy lừa tôi… Kết quả, cô ấy vẫn lừa tôi, tôi cũng không thể gặp mặt cô ấy lần cuối…”Lục Trạm Giang thống khổ, Nghê Nghiên chết, trong lòng hắn muốn biết, nếu lúc trước hắn không tặng cô cho Chu Thừa Nghiệp, nếu lúc trước người ở bên cạnh cô là hắn chứ không phải anh ta, có phải hay không mọi chuyện đã khác? Hắn không thể hận Nhị ca, chỉ có thể đem oán hận đặt hết lên người Cố Trường Dạ, bởi vì Đại ca chính là người giao cho Chu Thừa Nghiệp đến thành phố D làm cho Nghê Nghiên đợi Chu Thừa Nghiệp mãi, nhưng anh vẫn không trở về…Kỳ thật, người hắn chân chính căm hận, lại chính là bản thân Trường Dạ vẫn canh chừng Giản Ngưng, nhưng cô không tỉnh lại, bất kể hắn khiêu khích điều Thừa Nghiệp bắt hắn nghỉ ngơi, Cố Trường Dạ cũng không nghe, bất động không chịu ngày sau, Cố Trường Dạ ra ngoài nghe điện thoại, tiếp điện thoại xong trở về, phát hiện người nằm trên giường không cánh mà sờ giường, còn cảm thấy chỗ kia vẫn nhàn nhạt độ ấm.
Không biết qua bao lâu, có người đến ôm cô, đưa cô vào bệnh khi Quan Điềm tỉnh lại, nhìn đến xung quanh hết thảy đều màu đau, rất đau, nhưng một giọt nước mắt cũng không rơi được.“Tôi sẽ bắt những người đó trả giá thật đắt.”Quan Điềm nhìn quanh, thấy hắn đang ngồi chỗ đó, ám ảnh cùng cô nhìn hắn, nhưng không khóc, bình tĩnh đến chết nói hắn sẽ bắt những người đó trả giá thật đắt, ý là hiện tại hắn không thể làm việc thời gian Hoàng Hạc không có mặt, người của Cố Trường Dạ đã tìm được hắn, nếu không Cố Trường Dạ lúc này đây, chỉ sợ lành ít dữ nói Lương Kim Bằng quả đúng là cho Hoàng Hạc đãi ngộ không ít, cho dù hắn không xử lí Cố Trường Dạ được sạch Hạc cũng không phải người dễ động vào, trước tiên Cố Trường Dạ tính cùng liên hợp với Hoàng Hạc, đối phó với Lương Kim Trường Dạ muốn mượn tay Hoàng Hạc, hạ Lương Kim đó sẽ thu thập đám người của Hoàng Hạc, bởi vì Hoàng Hạc bây giờ rất mạnh, hắn không thể mạo Hạc tựa như đối với Quan Điềm cảm thấy rất hứng thú, mà Lương Kim Bằng cũng chủ ý muốn cho Hoàng Hạc đối đầu với Cố Trường này nghe qua rất phức tạp, Quan Điềm là vô thức nghe cô nảy lên, ý niệm duy nhất trong đầu là, Ngưng Ngưng, người đàn ông này không thích hợp với cậu, không thể là người chồng tốt của Trường Dạ vẫn chăm sóc cô, cô không hỏi hắn sẽ làm gì với Hoàng Hạc, hắn cũng không nói, chính là chỉ yên lặng chăm sóc đến ngày cô nói với Cố Trường Dạ, đưa cô đến trường Đại học, cô muốn chia tay với bạn tối trước khi chia tay với Triển Hằng, cô nằm mơ một giấc mộng, Triển Hằng nói với cô, “Về sau bọn mình sẽ sinh hai đứa, một trai một trai sẽ thông minh giống mình, còn con gái sẽ xinh đẹp như cậu…”Sạch sẽ xinh đẹp, lần đầu tiên có từ có thể khiến cô đau lòng như nghĩ đến ba mẹ Triển Hằng, nghĩ đến lời lẽ ép buộc cô rời xa cậu ấy, sự tồn tại của cô chính là làm cản trở tiền đồ của cậu Hằng còn nhiều việc lớn phải làm, sao có thể bị cô trói nhìn Triển Hằng, lần đầu tiên thống khổ như chia tay xong, cô lên xe Cố Trường Dạ. Đây là lần đầu tiên sau khi phát sinh sự việc kia, cô khóc Trường Dạ ôm cô vào ngực, “Cậu ta không thể chấp nhận em, nhưng tôi có thể.”Ánh mắt của hắn rất kiên định, rất kiên không chê bai cô bẩn thỉu, lại cô thể giúp cô trả thù Hoàng Hạc, “Vì sao?” Cô nhìn hắn.“Tôi thích phụ nữ như em.”“Bởi vì tôi không cuống cuồng muốn tự sát?” Cô nở nụ cười châm chọc, trong nụ cười còn mang theo nước không gật đầu, cũng không phủ nhận, cô biết mình đoán đúng một Điềm lại khóc, cay đắng không chịu nhắm mắt lại, may mắn là cô, nếu là Ngưng Ngưng, vậy cô ấy biết làm thế nào bây giờ?Hiện tại Hoàng Hạc đối với cô vẫn dây dưa không dứt, thậm chí muốn cô trở thành người bên cạnh cô vẫn có gan cùng Triển Hằng qua lại, Triển Hằng sao có thể địch nổi đám ô hợp kia đây?Cô phải sống, cho dù sống trong tủi nhục, cho dù không biết được vì sao mình phải nên cô hiện tại không thể rời xa Cố Trường Dạ, ít nhất hắn có thể bảo đảm an toàn cho là lòng cô càng lúc càng nguội lạnh, không khóc, không quấy rối, nhìn qua rất bình thường, lại thập phần không bình Trường Dạ vẫn không cho cô xuất viện, những lúc rảnh đều tới cùng Điềm nghĩ đến rất nhiều chuyện, trải qua chuyện này, có lẽ may mất nhất trong cuộc đời cô, là gặp được Giản Ngưng cùng Triển đến ngày, ba và anh trai Giản Ngưng tìm đến cô, bọn họ hy vọng Giản Ngưng sẽ gả cho Cố Trường Dạ, cho nên cô phải tránh xa Cố Trường Dạ Điềm nhàn nhạt hỏi lại, “Nếu tôi không muốn?”“Vậy giữa mẹ cô và anh ta, cô chọn anh ta?”Bọn họ cũng không khác gì đám người kia, Quan Điềm trầm Hằng chết, cô vẫn kiên trì sống, cho dù trong lễ tang Triển Hằng, ba mẹ Triển Hằng ra sức đánh đập đó cô nghĩ, cô đã không có tình yêu, ít nhất còn có tình không vì ai mà sống, chỉ là muốn kiên cường sống mà Ngưng muốn gả cho Cố Trường Dạ? Quan Điềm không khỏi cười khổ, cô nghĩ đến cảnh Cố Trường Dạ nhìn xác chết, mắt thậm chí không thèm nháy một cái, lại nghĩ tới bộ dáng nũng nịu của Giản dù trong đám tang Triển Hằng, Giản Ngưng đã nói tuyệt giao với cô, nhưng cô vẫn xem Giản Ngưng là bạn tốt Hằng đã chết, nếu mẹ cô bây giờ cũng vì cô mà… Ngưng Ngưng thật muốn gả cho người người đàn ông kia sao?Quan Điềm nghĩ đến Giản Ngưng, nụ cười đơn thuần lại tốt cô chưa bao giờ được như vậy, ông trời sao có thể đối xử tàn nhẫn với cô như thế… Từ nhỏ đến lớn, mẹ cô bỏ đi, ba bị bệnh mất sớm, ông bà đánh đập, bạn trai mất… Có phải hay không cô chính là người kém may mắn nhất?Ngày hôm sau, Cố Trường Dạ tới thăm hắn rời đi, cô cười nhìn hắn, “Anh thật sự muốn kết hôn với tôi sao?”Hắn gật đầu, mà cô cười đến sáng cô chết, những người kia sẽ không làm khó mẹ cô, mẹ cô giống như trước có thể vui vẻ bên gia đình mới, giống như cô chưa bao giờ xuất chính cô, có thể như lời nói của ba mẹ Triển Hằng, đi cùng cậu trọng hơn là, nếu Cố Trường Dạ thật sự muốn kết hôn với cô, vậy sau khi cô chết, sẽ không thể quá nhanh lấy người khác, sẽ cách xa Giản Ngưng…Khi cô đứng ở trên sân thượng, trong lòng chỉ nghĩ duy nhất một điều Ngưng Ngưng, hãy tìm người đàn ông thực sự yêu thương đời cô có may mắn lớn nhất, chính là gặp được Triển Hằng và Giản Hằng đi rồi, vậy chỉ còn Giản Ngưng khiến cô trăn hy vọng hết thảy đều có thể theo cô rời đi, đau khổ, dơ bẩn, đều mang đi Trường Dạ, hắn không phải người đàn ông thích hợp với Ngưng, hãy tìm người đàn ông có thể làm cậu hạnh mắt Giản Ngưng rơi đầy màn hình điện nhiên nước mắt vẫn là thứ biết nói nhất, thì ra lòng cô vẫn đau, làm sao có thể nói tuyệt giao là tuyệt giao được, lòng cô, căn bản vẫn luôn hướng về cô hai bé gái ngồi ở sân trường, cùng nhau đón hoàng hôn, cùng nhau tâm sự.“Chúng ta sẽ làm bạn tốt suốt đời nhé.”“Ừ, bạn tốt suốt đời, vĩnh viễn không thay đổi.”Hai ngón tay út vươn lên ngoắc nhẹ một chút, dường như đang lập khế ước, suốt đời này sẽ không đổi Ngưng ăn cơm với mẹ Quan Điềm và em gái xong mới rời ăn cơm, Dương Kiều nói rất nhiều chuyện của Quan Điềm, Giản Ngưng đều nghiêm túc khi biết được sự thật, cô đột nhiên nghĩ, cả cuộc đời Quan Điềm, từ đầu đến cuối chưa từng hạnh thân cô ít nhất từng hạnh phúc, cô sẽ không vì đau thương sau này, quên mất đi phần quá khứ tốt bước một mình trên con đường dài, không biết nên đến nơi nào, không biết tương lai sẽ đi về xui quỷ khiến, cô muốn về lại biệt nhớ Tiểu Địch từng để vài món đồ ở đây, cô muốn về đó thì sao, sẽ đi nơi nào, cô không rõ ràng đường rất nhiều người liếc nhìn cô, sau đó vội vàng rời nhẹ nhàng cười, có lẽ người khác đều coi cô như cái xác không hồn, đều muốn tránh xa cô đến biệt thự, cô không muốn để người khác nhìn thấy mình, bởi vì bây giờ cô không muốn gặp người kia, tuyệt không có một lối khác đi vào biệt thự, là xuyên qua hậu hậu viện có một bể bơi lớn, Cố Trường Dạ từng thường xuyên bơi ở khi cô đi rồi, hắn cũng không động vào nơi này nữa, thành ra nơi này có chút hoang sờ thử, cửa hậu viện đã bị khóa, nhưng khe hở tương đối lớn, dùng sức vẫn có thể chui thời gian đen tối, cô phát hiện ra khe hở này, do dự thật lâu, vẫn không có dũng khí trốn yếu là nếu cô dám trốn, cũng sẽ bị người kia bắt trở chui từ cửa sắt vào, đi vào hành lang quen thuộc, thật cẩn thận tránh nhóm người giúp việc.“Cậu chủ vẫn chưa về, cô nói xem, cô chủ có thể đi đâu được?”“Làm sao tôi biết được? Bất quá cậu chủ như sắp phát điên rồi…”Giản Ngưng chạy nhanh lên lầu, cẩn thận đi đến phòng cô từng cảm giác được sự ẩm ướt, trong không khí cũng mang theo hơi lạnh dày đặc, sự thân thuộc này, làm cho cô bất giác nở nụ phòng có một túi sách nhỏ, là đồ cô mua cho Tiểu Địch, có một ít sách giáo khoa, cùng vài thứ đồ chơi Tiểu Địch rất ôm túi sách, trầm mặc một lúc lâu, mới chuẩn bị rời cô đi qua hành lang, trong thư phòng đột nhiên phát ra tiếng vang, dường như có vật gì rơi xuống Giản Ngưng đập thình thịch, đang chuẩn bị rời đi, bên trong lại truyền ra thanh âm.“Vì sao Đại ca lại nói với Chị dâu như vậy?” Nguyễn Ngộ Minh gấp tới mức muốn nhổ tung tóc trên đầu, “Chị dâu biến mất, Đại ca giống như phát điên hết lần này tới lần khác trước mặt Chị dâu nói những lời như vậy, là có ý gì?”Thấy tất cả mọi người đều trầm mặc, Nguyễn Ngộ Minh lại càng sốt ràng Đại ca bảo bọn hắn cùng đi tìm Chị dâu, nhưng bây giờ lại ngồi hết ở người dường như cũng không muốn Đại ca tìm thấy Chị dâu, tốt nhất giống như năm năm trước, Chị dâu hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời Đại Ngộ Minh khó chịu, “Các anh có phải hy vọng Chị dâu mãi mãi không xuất hiện nữa không?” Thấy mọi người vẫn trầm mặc, Nguyễn Ngộ Minh kích động đứng dậy, “Đại ca vì Chị dâu chống đỡ Giản kia Giản thị loạn như vậy, nếu không có Đại ca, thì sớm biến thành cái vỏ rỗng Giản lão gia, rõ ràng có người cố ý hãm hại, nói Chị dâu chết rồi, ông ấy mới kích động ngã bệnh. Anh trai Chị dâu thì sao, không có tiền đồ, nếu Đại ca không quản, không biết đã bị người khác giết chết bao nhiêu lần… Còn Tiểu Địch, chính Đại ca là người đưa nó đi bệnh Địch bị như vậy, Đại ca thống khổ không biết gấp bao nhiều lần, anh ấy làm sao có thể hại con trai của mình…”Năm đó sau khi Giản Ngưng rời đi, Giản Nhất Phàm tìm đến Cố Trường Dạ, nói muốn gặp em gái Trường Dạ cự tuyệt, mà Giản Nhất Phàm cũng là người cố chấp, không thấy em gái tuyệt đối không ngầm đoán được em gái đã chết oan, lại không dám nói với ba mình, chỉ có thể ngày ngày nguyền rủa Cố Trường Dạ không chết tử tế người của Ngô Toàn Hành moi được tin tức từ Giản Nhất Phàm, biết được tình hình Giản thế thừa dịp lúc sức khỏe Giản Trung Nhạc kém nhất, tiết lộ tin này cho Trung Nhạc nghe tin con gái chết, phun ra một ngụm máu, sau đó bất Toàn Hành tiếp tục tính kế Giản Nhất Phàm, Giản Nhất Phàm quả nhiên mắc mưu, thậm chí còn dính vào thuốc Giản thị đại loạn, Cố Trường Dạ bất ngờ xuất hiện vực Giản thị đi vốn muốn ra tay với đám người Ngô Toàn Hành, nhưng như vậy hắn đích thực sẽ mang tội danh thâu tóm Giản thị, vì thế đành phải gạt đám người Ngô Toàn Hành sang một bên, để sau này xử khi Giản Nhất Phàm nghiện thuốc phiện, gây gổ đánh nhau với vô số người, đắc tội với không biết bao nhiêu người có máu lần đều là Cố Trường Dạ đứng ra xử Ngộ Minh không chịu nổi, khuyên hắn đừng dính vào họ Giản nữa làm gì, nhưng hắn đều bỏ ngoài Nhất Phàm mặc dù bị người ta đánh bầm dập mặt mũi, vẫn hung ác nhìn Cố Trường Dạ, “Cố Trường Dạ cậu không chết tử tế của tôi không cần cậu lần nghe tên cậu tôi đều thấy ghê cậu còn xen vào nữa, tôi lập tức chết trước mặt gì cậu cũng từng bức tử em gái tôi, vậy không ngại bức tử thêm người nữa đâu nhỉ…”Cố Trường Dạ cho người đưa Giản Nhất Phàm đi trại cai nghiện, Giản Nhất Phàm thật sự cắn lưỡi tự tử, miệng ra rất nhiều Trường Dạ mới vẫy tay, nói người ta không cần để ý… Cặp mắt ai oán kia không làm hắn sợ, nhưng câu nói sau cùng, lại có thể làm cho lòng hắn nhói một Thừa Nghiệp nhìn về phía Thất thiếu, giống như nếu không có ai trả lời, cậu ta thật sẽ không dừng lại, “Chú còn không biết Đại ca đang nói khích sao?” Thấy Nguyễn Ngộ Minh nhìn mình chờ câu tiếp, Chu Thừa Nghiệp cảm thấy cậu ta quả thực vô cùng phiền hà, “Chú thấy Chị dâu bây giờ rất hạnh phúc, rất muốn sống sao? Chị dâu đã mất đi động lực sống từ lâu ca nói như vậy để Chị dâu hận anh ấy, hận đến tận xương tủy, như vậy Chị dâu mới có động lực sống để trả thù anh ấy…”Nguyễn Ngộ Minh nghe được, đột nhiên hiểu Ngưng đứng sau cánh cửa, tay bóp mạnh cái túi sách mệt mỏi ngồi tụt xuống, một lúc sau mới chậm chạp trở về chính căn phòng cô vừa rời đi.
Giản Ngưng đưa Tiểu Địch đi ăn cơm, Tiểu Địch rất vui vẻ, dọc đường đều tủm tỉm ăn cơm, còn chủ động dùng đũa nạt Giản Ngưng phải ăn nhiều Ngưng cười, vừa ăn vừa đút cho Tiểu Địch nói chưa từng được ăn ngon như vậy, vẫn là cùng mẹ ăn mới cảm thấy hạnh phúc Ngưng nhìn gương mặt thoả mãn nhỏ nhắn của Tiểu luôn hi vọng Tiểu Địch có thể trưởng thành hạnh hiện tại thấy Tiểu Địch thoả mãn như vậy, cô lại cảm thấy có chút không cam như là bởi vì Tiểu Địch lúc nhỏ thiếu thốn quá nhiều, mà bây giờ người bù đắp cho thằng bé lại không phải là Địch ăn xong, Giản Ngưng kéo khăn tay lau miệng cho thằng Địch rất ngoan, ngồi yên bất động, chỉ mở to mắt nhìn Giản mặt Tiểu Địch khoẻ khoắn hồng nhuận, trong quán cơm cũng mở lò sưởi, làm cho Tiểu Địch giống như cậu bé từ quả đào tiên chui Ngưng nhịn không được đem Tiểu Địch ôm vào lòng, tốt nhất cả đời đều như vậy, bọn họ không bao giờ tách mơ của cô vĩnh viễn cùng ý trời đối nghịch, một giây trước cô còn hi vọng mình cũng Tiểu Địch mãi mãi đừng tách ra, một giây sau Cố Trường Dạ liền đi thái của hắn quá mức cường đại, từ một khắc hắn bước vào, mọi ánh mắt đều dồn vào hắn chỉ mang theo mục đích bước về phía cô, hoàn toàn bỏ qua ánh mắt mọi Ngưng nhìn thấy Cố Trường Dạ, theo bản năng ôm Tiểu Địch chặt Địch tựa hồ nhìn ra điều bất thường, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Ngưng lập tức đứng lên, dường như vào giờ khắc này tất cả nhu tình trên mặt cô đều biến muốn bản thân trở nên thật cứng rắn, làm tốt tất cả công tác phòng vệ đối với người đàn ông Trường Dạ dừng trước mặt Giản Ngưng, không quan tâm cô đang làm động tác bảo hộ gì, chính là chỉ nhìn chằm chằm mặt này, có phải hay không sẽ không bao giờ nở nụ cười với hắn nữa? Sẽ không bao giờ nữa?Giản Ngưng cắn môi, nhìn Cố Trường Dạ, ngay cả tim cũng đều quên thể, không thể để hắn mang Tiểu Địch đi.“Thời gian gặp mặt đã hết.” Cố Trường Dạ mặt không đổi sắc nhìn Giản Ngưng bất tri bất giác ôm Tiểu Địch chặt hơn nữa, Tiểu Địch ngẩng đầu lên, không thoải mái kêu một tiếng, “Mẹ.”Giản Ngưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, lúc này mới buông lỏng tay Địch khôi phục trạng thái bình thường, xoay người nhìn đến Cố Trường Dạ, còn đối với hắn cười Ngưng nhìn Tiểu Địch cười, chợt thấy hoảng kia cô tự khuyên lơn chính mình, lớn lên sẽ để cho Tiểu Địch tự đi tìm giờ thấy thằng bé cười với hắn, tim cô tựa hồ như bị đâm vài Trường Dạ nhìn Tiểu Địch trong lòng Giản Ngưng, vươn tay muốn ôm Tiểu Địch còn chưa kịp vươn tay ra, Giản Ngưng đã giấu Tiểu Địch ra phía sau mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Trường Dạ, “Anh lấy hết mọi thứ của tôi, đều không sao Tiểu Địch không được.” Cái khác cô có thể thoả hiệp, nhưng Tiểu Địch là ngoại tuyệt đối không để hắn mang Tiểu Địch mắt cô cùng Cố Trường Dạ giằng co vài giây, hắn mới thu tay, “Tôi có thể cho nó trường học tốt nhất, đồ chơi tốt nhất, quần áo tốt nhất… Em có thể cho nó cái gì?”Sắc mặt Giản Ngưng cứng đờ, cô bặm môi đến trắng bệch, lại vẫn kiên trì, “Tiểu Địch là của tôi.”“Đi theo em để ở cái thị trấn bé xíu kia sao? Ngay cả hộ khẩu cũng không có? Hay là em định dựa vào gã đàn ông nào đó có tiền?” Hắn nói châm chọc, cho dù khoé miệng không nhếch, cũng lộ ra ý cười trào Giản Ngưng bị cắn đến hiện nhàn nhạt dấu răng, lại vẫn kiên trì, “Tiểu Địch là của tôi, của tôi…”Cô một lần lại một lần trần thuật, tựa hồ nói cho người khác nghe, lại tựa hồ nói cho chính cô Trường Dạ liếc cô nửa ngày, lại càng tiến đến gần cô, duy trì tư thế vươn Địch nhanh chóng bắt lấy tay Cố Trường Dạ, làm cho Cố Trường Dạ ôm lấy màn này quả thực làm cho Giản Ngưng cảm thấy hoảng lảo đảo lui về phía sau hai bước, mới rốt cục đứng Địch kéo kéo caravat trên người Cố Trường Dạ, lúc này mới nhìn về phía Giản Ngưng, “Chú nói… À ba ba nói, ăn cơm xong, con cùng ba ba trở về.”Tiểu Địch nói xong, liền quay đầu, không nhìn tới mặt Giản Ngưng trừng mắt nhìn Cố Trường Dạ, hắn đoạt đi hết thảy của cô, làm tổn thương cô, đến cuối cùng ngay cả Tiểu Địch cũng muốn mang muốn xông qua như một người đàn bà chanh chua, đanh đá, giằng co hắn, náo loạn với hắn, nhưng trước mặt Tiểu Địch, cô lại không làm Trường Dạ nhẹ nhàng vỗ vỗ Tiểu Địch, liếc Giản Ngưng một cái, rồi ôm Tiểu Địch xoay người rời Ngưng loay hoay cả một buổi chiều, không biết cuộc sống của mình như thế nào mới có thể tiếp Địch thế nhưng nguyện ý đi theo người đàn ông kia, đây mới là điểm mấu chốt, hung hăng giáng vào lòng không trách Tiểu Địch, là chính cô vô dụng, không cho nó được đời sống vật chất tốt thể mua cho nó đồ chơi, cũng không thể mua cho nó quần áo ấm chí vào mùa đông cũng không có lò không làm được một người mẹ tốt, tất cả đều là lỗi tại trở lại biệt thự, hôm nay lúc rời đi, vốn không có ý định trở lại nơi này, chỉ cần mang Tiểu Địch rời khỏi là tốt nghĩ qua, Tiểu Địch sinh ra, Cố Trường Dạ hẳn cũng sẽ không quá ghét, cũng không thể quá vậy, đem Tiểu Địch trả lại cho cô, là biện pháp tốt Cố Trường Dạ thật sự ghét cô gả cho người đàn ông khác, vậy cô có thể hứa với hắn, đời này sẽ không lập gia đình, sẽ chỉ cần Tiểu Địch cùng cô bước rồi, cô chính là như vậy, vô dụng liền vô dụng, yếu đuối liền yếu đuối về tới đây, giống như tự vả chính nói không cần về, đảo mắt một cái đã dùng hành động phản chờ Cố Trường Dạ về, muốn hỏi hắn nghĩ cái gì, rốt cuộc muốn thế nào mới bằng lòng trả Tiểu Địch lại cho cô? Có phải hay không nhất định bức cô chết mới bằng lòng cho qua hết thảy?Cô mơ mơ hồ hồ ngồi trong sân, trong đầu hiện lên vô số ý một ý nghĩ hiện ra, lại càng làm cho cô cảm thấy thất người giúp việc lên nhắc nhở cô vào nhà, nơi này gió lớn, dễ sinh bệnh, nhưng cô đều bất lạnh thì tính gì, cô đã mất hết tri giác từ lâu Trường Dạ tận lúc hoàng hôn mới trở về, dường như đoán được cô đã về tới đây, nhìn thấy cô cũng không chút nào ngoài dự đến đứng đối diện Giản Ngưng, nhìn cô cười cười, “Xem ra em đang dùng hành động thực tế buông tha Tiểu Địch?”Những lời này của hắn, đột nhiên kéo cô trở Ngưng bất mãn trừng biết rằng bây giờ nó là con trai duy nhất của Cố Trường Dạ tôi, tuyệt đối không thể có bất kì tổn hại.” Hắn nói gằn từng chữ, thấy cô cắn cắn môi, không khỏi có vài phần đáng thương, lúc này mới dời tầm mắt đi chỗ Ngưng miệng run rẩy, “Anh muốn thế nào mới có thể trả Tiểu Địch lại cho tôi?”“Tiểu Địch là con tôi.” Cái gì mà trả lại cho cô, nguyên bản chính là con hắn, cô tốt nhất nên nắm rõ điểm Ngưng muốn khóc lại không khóc được, “Anh có thể tìm vô số phụ nữ sinh con cho tôi chỉ có một mình Tiểu Địch, anh buông tha tôi, được không?”“Lời nói dễ nghe như vậy, ai biết em có thể đi tìm người đàn ông khác sinh con hay không? Em không phải không có khả năng này.” Cố Trường Dạ hừ lạnh.“Anh…”“Tôi nói sai sao?” Hắn nhướng mi, “Đừng nghĩ giả bộ đáng thương, đáng thương vô nếu biểu hiện tốt, làm tôi cao hứng, tôi có thể cho em gặp Tiểu Địch một chỉ muốn chọc giận tôi… Vậy đừng nghĩ đến việc gặp lại Tiểu Địch.”“Cố Trường Dạ, anh có còn là con người không?”“Đừng mơ mộng những thứ không có bằng lấy lòng tôi, tôi cao hứng, có thể để em thấy Tiểu Địch.”Giản Ngưng tức giận đến hô hấp kịch liệt, “Tôi còn có cái gì để lấy lòng anh?”Cố Trường Dạ híp mắt đánh giá cô hồi lâu, mới từng bước tiến đến, đôi mắt tựa hồ mềm nhũn, “Đừng tự coi thường bản thân.” Hắn vươn tay, vuốt ve cổ Giản Ngưng, lại di chuyển đến xương quai xanh vẽ vài vòng, kề sát bên tai cô, nói nhỏ, “Có lẽ đối với thân thể em, tôi còn cảm thấy rất hứng thú.”“Anh…” Giản Ngưng nghiến răng nghiến lợi.“Trừ bỏ điều này, em còn có thể làm cái gì?” Cố Trường Dạ đối với phản ứng của cô tỏ vẻ khinh Ngưng hất tay hắn ra, “Anh đừng nằm mơ, tôi có chết cũng không nằm dưới thân ghê tởm anh…”“Ghê tởm? Em trước kia không phải rất vui vẻ đón nhận sao?” Hắn hoàn toàn bỏ rơi thái độ cô, còn dùng tay vuốt mặt cô, “Đừng nói vội, suy nghĩ thật là cách duy nhất, trừ phi em đời này không muốn gặp Tiểu Địch nữa.”“Anh… Hỗn đản.”“A…”“Cố Trường Dạ, anh không chết tử tế được.”Cố Trường Dạ thu hồi tay, sửa sang lại chút y phục, “Xin lỗi, tôi vừa coi số mạng, có thể sống lâu trăm nguyền rủa tôi, cần tự biết bản thân có thể đụng đến tôi hay không.”Giản Ngưng tựa hồ đã dùng hết tất cả khí lực, ngay cả một câu đều nói không nên nhìn bóng lưng hắn rời luôn là như vậy, hắn muốn làm gì thì sao ông trời không thể chiếu cố cô? Điều cô muốn cho tới bây giờ cũng không nhiều, vì sao cuộc sống lại gian nan như vậy?.
Giới thiệu nội dung Tình Yêu Hữu Danh Vô Thực Cô cuối cùng cũng được gả cho ý trung nhân của mình, người đàn ông mà cô ao ước bấy lâu. Mọi chuyện như cổ tích, ai cũng cho rằng cô đang rất hạnh phúc, thế nhưng, chỉ mình cô biết, đó lại là một cơn ác mộng.
tình yêu hữu danh vô thực