4.7. " Ta hôm nay đột nhiên phát hiện thế giới này rất nguy hiểm.". Bạch Chỉ một mặt nghiêm túc tại trên máy tính gõ ra một hàng chữ. " Hôm nay lúc đi ra ngoài, ta phát hiện ven đường có người ở cắn người, vài tên gặp nghĩa dũng vì cái gì tiểu tử vọt ra đem tội Ngoạn Gia Siêu Chính Nghĩa. Đợi đến Trung Kỳ đem ( Thiên Xa chi thư ) chân chính lực lượng tiêu hóa hoàn tất, đại khái hiểu những năng lực này hẳn là như thế nào sử dụng về sau Lúc trước kia tản ra giả tưởng hào quang, một lần nữa sinh thành Đệ Tứ Sử Luận, cũng toàn bộ số tượng phật do các nghệ nhân trên thế giới chế tác kỳ công trên nhiều vật liệu khác nhau như: hổ phách, đồng, gốm sứ, gỗ, bạch ngọc, san hô mà ông bà cất công sưu tầm trên 30 năm, được mang ra triển lãm ở bảo tàng mỹ thuật tp hcm, trong đó chỉ riêng 1 tượng bổn sư bằng đồng được chế tác vào đời nhà trần việt nam ở thế kỷ xiii-xiv có giá … Vườn quốc gia Phong Nha Kẻ Bàng thuộc huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Phong Nha- Kẻ Bàng được UNESCO công nhận lần 2 là Di sản thiên nhiên thế giới với tiêu chí đa dạng sinh học, sinh thái. Đặc trưng của khu vườn quốc gia này trong lành, mát lạnh quanh năm là một trong hai vùng núi đá vôi rộng nhất thế giới. Đứng trên đèo Cả. Ngó xuống Vạn Giã, Tu Bông. Chẳng biết rằng cha mẹ có đành không. Để anh chờ em đợi uổng công hai đàng. Với những người yêu thích văn thơ thì làm sao quên được bài thơ Đèo Cả nổi tiếng của Hữu Loan sáng tác vào năm 1946, trong những ngày ông theo Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Bên khiếu tố Huyết ngọc bôi Thỉnh đồng chí huyết ngọc bôi’ ra sân, mọi người vỗ tay~~~~~Huyết ngọc bôi Ra sân với tình trạng rách nát, một thân vết thương tru lên.” Đánh cái rắm gì! Ta là đến để tố cáo không phải là lên diễn thuyết! Thanh thiên a, nhớ đến ta – huyết ngọc bôi’ từng tại ngoạn vật giới’ là đại danh đỉnh đỉnh, không ai không biết đến! Khi ta còn là truyền gia bảo’ của Thanh Dật Các vẫn luôn mười phần vẹn toàn a! Lúc nào cũng được các nhân vật đầu lĩnh của Thanh Dật Các cẩn thận từng li từng tí mang ra cung phụng, đối với ta giống như tổ tông dập đầu hành ngờ……Cái tên Thụy Thanh ghê tởm khốn nạn kia, vì để Full cái dục vọng đáng xấu hổ của mình, để hắn có thể đem sư huynh luôn rên rỉ liên tục vì mình tới tay, cự nhiên lại đem dược tề bôi trơn thoa lên sàn nhà của từ đương Trương gia, đúng, chính là dược tề bôi trơn đó! Vô sỉ để cho lão ba của sư huynh hắn giẫm lên, đem ta rơi vỡ thành từng mảnh nhỏ!Hai người bọn họ ồ lên, nói thế nào cuối cùng cũng đoàn tụ rồi. Còn ta? Ta bị tổn thương! Tổn thương nghiêm trọng! Đi ra ngoài gặp người ta a ô ô ô ô…………..Ta ta ta……………. Bắt đầu oa oa khóc lớn các vị nhìn ta hiện tại xem, từ trên xuống dưới đều là dán keo vạn năng, làm sao mà trở lại như cũ được thường đi! Thanh xuân của ta a…………..”Văn chương đoạn tích” Huyết ngọc bôi này thật sự bị bọn Thụy gia sặc mùi tiền bạc mua đi rồi sao? ”” Chuyện này…………..”” Nói!”” Vâng, đúng Thụy Thanh công tử mua đi mất rồi.”” Công tử cái rắm! “Vừa nhắc đến Thụy gia, Trương lão gia đã giận đến mức đứng ngồi không yên, con người thường ngày tu thân dưỡng tính đã hoàn toàn đảo ngược, quát lên như sấm, la mắng như pháo liên thanh” Chẳng qua là bán son phấn, nước thơm, dựa vào nịnh bợ bọn thái giám trong cung mà phát tài, giờ đây đào mỏ, mở tiệm, chạy thuyền buôn kiếm thêm được vài đồng tiền bẩn đã là khá lắm rồi, không ngờ còn dám nhảy vào ngành kinh doanh ngoạn vật, còn dám mở tiệm đồ cổ trước mặt Thanh Dật Các chúng ta? Cùng Thanh Dật Các chúng ta tranh đấu đồ cổ? Mẹ kiếp! Nó xứng sao? Nói về đồ cổ với những thứ trân phẩm là tình thú, là phong nhã, Thụy gia bọn chúng có hiểu không? Thanh Dật Các chúng ta mười đời tích lũy, học thức cả kho, ai chẳng biết? Muốn trong giới ngoạn vật trở thành thế gia, không phải có tiền là được! Cái gọi là ngoạn vật, dù xài tiền mua được cũng không biết cách thưởng ngoạn, có tác dụng rắm thối gì! Cái Hồng Đào Phù Điêu ” Tẩu Thú Đăng ” lần trước, đồ vật tốt như thế, thủ công đời Hán chế tác, tinh xảo như thế… chậc, thật khiến người ta yêu thích. Lại bị mấy tên khốn Thụy gia kia, chẳng biết cử ra tên phó chưởng quỹ nào đó đặt giá, dùng giá cao mua được nó ngay trước mặt ta. Thứ tốt như thế, bỗng dưng rơi vào tay đám khốn kiếp không biết thưởng thức, hừ hừ, rõ là hoa nhài cắm bãi phân trâu, tức chết ta! Tức chết ta rồi! “Tình huống như vầy trong mấy năm nay đã xảy ra không ít lần, Trương lão gia lúc thì căm phẫn, lúc lại thương cảm, kêu trời chửi đất rống giận đến nửa canh giờ, quát tháo đến khi cổ họng đã khô ran mới phát giác ra nhi tử xúi quẩy của mình vẫn quỳ gối từ lúc bước vào đến giờ, lại bắt đầu nhìn xuống trách mắng hắn.” Nếu đã biết là huyết ngọc bôi, sao không trả giá mua? Giá bao nhiêu cũng phải cắn răng mua mới được! Đến lúc cần phải tiêu thì người tiếc tiền làm gì? Ngươi sao lại vô dụng như thế, giành không lại được với tên tiểu tử Thụy gia kia? “” Cha, bên bán mở miệng đã đòi những 20 vạn lượng… “” 20 vạn lượng đáng là bao? Ngươi phải có can đảm một chút, trả hắn 30 vạn đi. Để gom được vật tổ truyền đời thành một đôi, chẳng lẽ Thanh Dật Các chúng ta không dám bỏ ra 30 vạn? Cùng lắm thì rút hết tiền còn lại ở tiền trang đi cũng được! “” Hài nhi quả thực đã trả giá đến 30 vạn.”” Ủa? Vậy sao vẫn… “” Nhưng Thụy gia trả đến 50 vạn lượng…”Trên đầu hắn chợt truyền đến một không khí trầm mặc kì lạ, Trương Nguyệt Lãng ngẩng đầu nhìn lên, liền vội vàng bật dậy đỡ lấy phụ thân đang lảo đảo sắp ngã, gấp gáp hỏi” Cha! Cha! Người làm sao vậy? Cha đừng kích động, ngàn vạn lần đừng kích động! “——————————————————————Bên khiếu tố đàn mộc thấu bị điêu hoa y ghế tựa làm từ gỗ đàn được chạm trổ hoa văn Thỉnh “đàn mộc thấu bị điêu hoa y” đồng chí ra sân, Mọi người vỗ tay nào ~~~~~Đàn mộc thấu bị điêu hoa y khập khà khập khiễng ra sân khấu, ngữ khí trầm trọng bất đắc dĩ” Các vị, bộ dạng của ta hôm nay ra sân thật sự, cái kia……………Có chút mất già rồi, già vốn tưởng rằng người già rồi sẽ vô dụng, vật cũ rồi sẽ không còn giá trị chăng? Ai ngờ trước mặt chủ nhân, căn bản không phải là như thế huynh hắn bất quá là khi tỉnh lại, đập vào mắt đầu tiên là ta – ngoạn vật tinh xảo đặc sắc, duyên dáng khả ái NV= ta sặc….., tạo hình kinh điển, xảo đoạt thiên công khéo léo tuyệt vời, ta thik từ hán việt hơnD, nhịn không được liền tán thưởng một câu” Đẹp quá, cái ghế………….”. ”Bồi thẩm đoàn mãnh liệt ho khan.” Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’ tiên sinh, khiếu tố thì xin thỉnh chú trọng sự thật, ngụy tạo chứng cứ là phải chịu trách nhiệm đó.”Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’” Nga, thật xấu hổ, đột nhiên xúc động. Ta sẽ sửa, ta sẽ sửa. Nhớ lại ký ức Sư huynh hắn tuy rằng không có khen thành tiếng thế nhưng ta có thể nghe thấy được trong lòng hắn ca ngợi ta, đại khái cùng với câu ” Đẹp quá, cái ghế…” cũng không khác nhiều mà…………….Bắt đầu bi thương Chỉ vì một câu nói phù hợp với thẩm mỹ xã hội, chủ nhân của ta cự nhiên ăn phải dấm chua, liền quay sang một cước đem ta đạp xuống, ô ô, thực sự là hoa rơi lả tả nước chảy vô tình =, thảm kịch của nhân gian a, vốn là xinh đẹp như vậy lại bị hủy diệt trong tay một nhân loại……………”Bồi thầm đoàn lại mãnh liệt ho khan.” Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’ tiên sinh, ngươi có cảm giác thấy khí trời có chút lạnh không? ”Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’” Hệ thống sưởi ấm không được tốt sao? Không sao, ta không để ý. ”Bồi thầm đoàn mỉm cười” Ý của ta là, Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’ tiên sinh, nếu như ngươi lại khiếu tố bóp méo sự thực, chúng ta rất có khả năng sẽ phải đem ngươi chẻ ra từng mảnh để nhóm lò đó.”Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’ thật thà mà bối rối.” Nhưng mà, ta là đàn mộc a? ”Bồi thẩm đoàn mỉm cười sâu sắc.” Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’.”Đàn mộc thấu bị điêu hoa y’ lập tức giơ tay, chính nghĩa lẫm liệt.” Thẩm phán đại nhân, ta phát hiện bên trong bồi thẩm đoàn có một gian tế! Hắn rõ ràng là bị chủ nhân trước của ta thu mua bây giờ quay sang uy hiếp ta! Thẩm phán đại nhân, ngươi xem hắn dài như quả dưa chuột, mặt xấu như quả táo tầu NV chém tý! Ngươi xem hoa văn của hắn, tám phần mười là được chế tạo từ gỗ lim chất lượng kém, thủ công cũng không tinh xảo………………Uy uy, không được kéo ta ra ngoài! Thả ta ra! Thả ta ra!”” Các ngươi không thể đối với ta như vây! Ta có địa vị cao sang, trước đây chính là ngoạn vật đại diện cho thủ công hàng đầu đời Tống Thanh! Tuy rằng hiện tại đã què hai chân, khắc họa bị giẫm đạp tả tơi, thế nhưng ngựa to cũng không bằng lạc đà chết đói……………..Ai yêu! Đánh cái ghế a! Có người ẩu đả cái ghế a! Thật không có thiên lý mà, ngoạn vật xa hoa như ta cũng bị đánh, ô ô ô……………Người nào cứu mạng! ”??Văn chương đoạn tíchNhìn xung quang căn phòng xa hoa bày biện đủ các loại vật phẩm, đây đại khái chắc là phòng ngủ của sư đệ. Thụy gia quả nhiên là kim sơn ngân hải vàng chất cao như núi, bạc nhiều như nước biển, ơ? Bên kia chính là ….. một cái ghế tựa làm từ gỗ đàn được chạm trổ hoa văn thật đẹp a, sẽ không phải là do đại sư thời Tống Thanh làm ra chứ?Trương Nguyệt Lãng hết sức chăm chú vào trân phẩm thượng hạng vừa thấy kia, nhất thời không nhịn được muốn xuống giường để ngắm cho kỹ, nhưng ngay sau đó liền lập tức vô cùng hối hận.” Ô! “Trương Nguyệt Lãng phát ra một tiếng rên cùng hạ thể giống như bị người khác làm cho vỡ nát, ngũ quan vặn vẹo vô cùng đau đớn.” Tỉnh dậy nhanh vậy?”Tiếng bước chân lập tức vang lên, người vừa đến đặt mông ngồi xuống bên giường, quan tâm thân thiết nhìn hắn sự quan tâm trong nháy mắt vội biến mất, hắn thấy rõ ánh mắt của Trương Nguyệt Lãng đang hướng về phía sau. Tướng mạo tuấn tú của Thụy Thanh nhất thời trầm xuống, dụng đầu ngón tay nâng cằm Trương Nguyệt Lãng lên, để cho hắn thấy rõ rằng mình đang vô cùng khó chịu.” Sư huynh, không phải là sau khi ngươi tỉnh dậy, thứ đầu tiên ngươi để ý lại chính là cái ghế chết tiệt kia chứ? “Âm thanh phi thường nguy hiểm nhẹ nhàng thoát ra.” Ách……Sư đệ…….Ta……..”” Ta chỉ biết! “Thụy Thanh bỗng nhiên đứng lên, xoay người đi đến một cước đá ngã chiếc ghế giá trị không nhỏ kia xuống phòng truyền đến âm thanh rầm rầm thật lớn.” Trong lòng ngươi, cũng chỉ có những thứ này! Ta phá hết chúng đi! “Vừa nói vừa hung tợn đạp loạn lên, tác phẩm điêu khắc khéo léo vô cùng trong nháy mắt bị hủy dưới chân của Thụy Nguyệt Lãng đau lòng nhưng không biết phải làm thế nào cho phải,” Sư đệ, không nên đá, không nên đá, đây chính là gỗ đàn được khắc họa………”Không nói gì còn tốt, một khi lên tiếng lập tức dẫn cho ác ma đang trút giận lên chiếc ghế kia tới trước dáng cao lớn bao trùm lên đem chiếc giường Trương Nguyệt Lãng đang ngồi hoàn toàn che khuất, khí thế khiếp người đáng sợ của Thụy Thanh ngày thường giấu trong vẻ tuấn mỹ bên ngoài nay hoàn toàn được bộc lộ ra,” Lại là gỗ đàn khắc họa! Trong mắt ngươi cũng chỉ có những thứ đồ rách nát này! Ngươi đến khi nào thì mới có thể chỉ nhìn một mình ta? Ngươi đúng là đồ sư huynh hỗn trướng vô tâm vô phế không tim không phổi, cuối cùng sẽ có một ngày ta đem ngươi thao làm việc ấy ấy đến chết ở trên giường! “Gào thét nửa ngày trời nhìn xuống dưới phát giác sắc mặt sư huynh vẫn mê man tái nhợt, lòng dạ lại không khỏi bắt đầu nhũn họ Trương kia, trên mặt lộ ra khí tức trong suốt đơn thuần, cơn tức giận cũng không biết bất giác đã mất đi từ lúc nào?Huống chi, đối với vị sư huynh này hắn cũng chẳng có biện pháp thiếu gia của Thụy gia khi nãy vô cùng khắc nghiệt và nóng nảy, lúc này bất tri bất giác đem âm thanh thu nhỏ lại, tận lực không làm cho người kia sợ hãi, nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường.” Ta vốn là không muốn quát ngươi đâu, thật đấy, còn cố ý sai người làm thuốc bổ đem đến đây cho ngươi uống. “Thất vọng giải thích một câu, đem sư huynh cùng với cái chăn bông vào trong lòng mình, ôm hắn vỗ về,” Ta biết tính tình ta không tốt, sư huynh, ngươi có giận ta không? “” Không có. ” Ta dám sao?” Hôm nay được ta ôm ngươi có thoải mái không? “” Uhm………Thoải mái……”Chết tiệt! Ruột gan của ta thiếu chút nữa bị ngươi lôi cả ra rồi!Tựa hồ nghe thấy khẩu khí có vẻ như là nghĩ một đằng nói một nẻo, Thụy Thanh nâng cằm của người trong ngực mình lên, chăm chú nhìn hắn nói,” Sư huynh, nếu như ngươi đối với ta có bất mãn thì cứ nói thẳng cho ta biết, không cần thiết phải nói dối, ta có thể tiếp nhận được lời nói thật mà.”Trương Nguyệt Lãng vội vàng lắc đầu,” Không không, ta không có bất mãn.”Có thể tiếp nhận được lời nói thật? Hắn không thể mới đúng! Ngoạn vật thế gia Tác giả Phong Lộng Dịch ca ca Biên tập Ngọc Vân Đệ tam chương – phần hai ” A? ” Phốc! Nghe thấy ba chữ ” lão thái gia “, Trương lão gia vừa rồi còn ngồi vô lực trên ghế lập tức nhảy dựng lên, ” Cái gì? Cha tìm ta? ” Trên khuôn mặt trung niên đầy đặn của lão, cơ thịt giật giật liên hồi. Cũng giống như Trương Nguyệt Lãng sợ cha hắn, Trương lão gia sợ nhất chính là cha của mình. Nói một cách cụ thể, chính là lão thái gia đã 70 tuổi của Trương gia. ” Cha tìm ta làm gì? ” Trán Trương lão gia toát ra một lớp mồ hôi, túm lấy cổ áo của quản gia, giằng giật qua lại, thấp giọng hỏi gấp ” Chắc không phải sự việc trong “ngoạn vật đại tái” bị cha biết rồi đấy chứ? ” ” Lão gia, ngài mỗi canh giờ lại nhắc nhở cả nhà từ trên xuống dưới không ai được nhắc tới việc ở “ngoạn vật đại tái” trước mặt lão thái gia, thì ai dám trái lời ạ? ” ” Không phải cửa hàng đổ cổ mới khai trương đối diện Thanh Dật Các cũng để cha biết rồi đấy chứ? ” ” Lão gia, ngài đã dặn, ai dám tiêt lộ chuyện này với lão thái gia sẽ dùng gậy đánh đến chết nên không ai dám nói gì.” ” Vậy cha tìm ta làm gì? ” ” Bẩm lão gia, tiểu nhân cũng không rõ. Có điều lão thái gia nói, người muốn lão gia qua ngay lập tức, lão gia nếu còn chần chừ e rằng lão thái gia sẽ nổi giận…” Lời còn chưa dứt, Trương lão gia đã dùng tốc độ nhanh nhất phóng ra ngoài. Đứa con có hiếu Trương Nguyệt Lãng cũng không chậm trễ vội đuổi theo sau ” Cha! Cha! Cha chạy chậm thôi, cẩn thận ngã! Cha đợi con một chút! ” Phụ tử hai người một trước một sau, thở hồng hộc chạy vào sương phòng của lão thái gia thì thấy Trương lão thái gia đang khom lưng, đùa giỡn với chú chim sẻ lông vàng trong lồng gỗ. ” Cha, hài nhi đến rồi ạ. ” ” Gia gia ” Nghe thấy tiếng con trai cùng cháu nội, vốn khuôn mặt vui vẻ đùa nghịch với chú chim của Trương lão thái gia lập tức nghiêm lại, ” Hừ, các ngươi còn biết đến đây hả? Bước qua đây? Sao kêu quản gia đi gọi nửa ngày mới chịu tới? ” ” Vâng vâng, đều là lỗi của hài nhi. ” Trước mặt lão thái gia, Trương lão gia tuổi ngoài 50 thường ngày kiêu ngạo lập tức trở thành như chuột thấy mèo, thành thành thật thật đứng im một chỗ trong phòng, hai tay nép sát đùi, mỗi lời đều cúi sát người thể hiện sự tuân phục. Trương lão thái gia dịu đi một chút, lại tiếp tục đùa nghịch với tiểu hoàng tước, thong dong hỏi ” Gần đây chuyện làm ăn của Thanh Dật Các có ổn không? ” ” Vẫn ổn ạ ” ” Mua bán vẫn thuận lợi chứ? ” ” Thuận lợi ạ. ” ” Vậy là được rồi. ” Trương lão thái gia từ rất nhiều năm trước đã không còn quản đến việc ở Thanh Dật Các nữa, ngày thường chân không bước ra khỏi cửa, dù sao con cái hiếu thuận, gọi một tiếng là tới liền. Nếu lão muốn biết chuyện bên ngoài thì chỉ cần gọi nhi tử một tiếng đến để hỏi là được. Hỏi xong chuyện làm ăn của Thanh Dật Các, Trương lão thái gia mới bắt đầu nói vào chính đề ” Biết ta gọi ngươi tới đây làm gì không? ” ” Ách… Hài nhi không biết. ” ” Ngu xuẩn. ” ” Vâng vâng, hài nhi ngu xuẩn. ” ” Hôm nay sai người gọi ngươi đến là để hỏi chuyện tế tổ tháng sau ngươi chuẩn bị ra sao rồi. ” Trương lão gia sửng sốt vài giây, mới bối rối ra mặt đáp ” A! A! Thưa cha, việc tế tổ hài nhi đã bắt đầu chuẩn bị rồi. ” Thì ra là hỏi chuyện này, dọa chết người mất còn tưởng bị cha phát hiện ra chuyện gì chứ. Không kìm được ngấm ngầm thở phào một hơi, Trương lão gia nói chuyện lập tức trở nên lưu loát hơn nhiều ” Thưa cha, năm nay cũng giống năm ngoái, hoa quả tươi ngon trong lễ tế tổ đều lấy từ trong sân nhà chúng ta, cùng với hoa quả tươi các dụng phẩm khác đều được chọn lựa cẩn thận mới mua về. ” ” Uhm! ” Trương lão thái gia vuốt chùm râu bạc trắng, gật đầu tỏ vẻ hài lòng, ” Vậy còn chén huyết ngọc thì sao? ” Thấy lão phụ thân cuối cùng đã hơi vui vẻ lại, Trương lão gia đáp lời càng thêm cung kính, khom lưng nói ” Vẫn theo quy củ từ xưa, đêm nay hài nhi sẽ lấy huyết ngọc bôi từ bảo khố ra, lau chùi sạch sẽ rồi đặt tại từ đường, mỗi ngày đều thắp hương đúng giờ, cúng tế liền 15 ngày cho đến ngày tế tổ. ” Phụ thân cung kính như vậy Trương Nguyệt Lãng lại càng không dám hành động tùy tiện, khom lưng cúi đầu đứng bên cạnh cha, thở cũng không dám thở mạnh, lắng nghe phụ thân và gia gia nói chuyện. ” Huyết ngọc bôi chính là truyền gia chi bảo của Trương gia chúng ta, ngươi phải đích thân chuẩn bị, Nguyệt Lãng mặc dù lớn rồi nhưng rốt cuộc tuổi vẫn còn trẻ, để nó đi theo học hỏi, lau dọn thờ cúng ngươi đều phải tự mình làm lấy. Trong toàn bộ giới ngoạn vật khắp thiên hạ, bảo bối ấy cũng chỉ có 1 chiếc duy nhất nên quyết không thể chủ quan, biết không?” ” Vâng, hài nhi hiểu rồi. ” Ài, cha à, Huyết ngọc bôi của chúng ta đã không còn là duy nhất nữa rồi, nó đã thành một đôi. Mà chiếc kia lại chẳng rơi vào tay nhà ta, nó lọt vào tay đám ngoại đạo thô bỉ rồi. Tin tức xấu này hài nhi thực sự không dám nói với người… ” Nguyệt Lãng, lần này đến kinh thành tham gia “ngoạn vật đại tái” mọi việc đều thuận lợi chứ? ” Nghe thấy nhắc đến tên mình, Trương Nguyệt Lãng cung kính đáp lời ” Hồi bẩm gia gia, mọi chuyện đều thuận lợi ạ. ” ” Uhm, nhớ đến “ngoạn vật đại tái” , từ trước đến nay Thanh Dật Các chúng ta đều luôn là chúng nhân chi chủ’ đứng đầu quần hùng…, vừa ý vật nào là chắc chắn thu được vào tay, mỗi lần đều vô cùng nổi bật a. Ngươi cố đừng làm mất mặt Thanh Dật Các chúng ta.” ” Vâng, thưa gia gia.” Gia gia a, quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại. Phong thủy chuyển dời, “ngoạn vật đại tái” bây giờ những thứ tốt đẹp chắc chắn vào tay, nổi trội giữa mọi người là Thuy gia kìa, không cách nào khác, sư đệ nhà hắn sao nhiều tiền như vậy? Loại tin tức xấu này có đánh chết tôn nhi cũng không dám nói lại cho người… Đối với Trương lão gia mà nói, phân phó của Trương lão thái gia là tất cả. Đến tối hôm đó, Trương lão gia dẫn theo Trương Nguyệt Lãng cùng quản gia tín nhiệm nhất, trước tiên tắm rửa thơm tho, rửa ráy chân tay thật kỹ càng rồi mới mở Trương gia bảo khố để lấy truyền gia chi bảo ” huyết ngọc bôi ” từ trong đó ra ngoài. Việc liên quan đến Huyết ngọc bôi ’, ba người đều thấy hơi căng thẳng. Bảo bối này vào Trương gia đã 10 đời, dương danh trong giới ngoạn vật bao nhiêu năm rồi, Trương gia sợ bị lấy trộm nên luôn cảnh giác giấu trong bảo khố, bình thường không để cho người khác nhìn thấy mà chỉ đến khi làm lễ tế tổ mới lấy ra trong nửa tháng. ” Cha, cẩn thận một chút…” ” Câm miệng! Cha ngươi ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm, ta còn không biết cẩn thận hay sao? ” Trương lão gia mở chiếc hộp làm bằng gỗ đàn hương, đứng trước huyết ngọc bôi ’ bên trong vái hai vái, trang nghiêm nín thở, lẩm bẩm ” Tổ tiên ở trên cao, con cháu chúng con chuẩn bị làm tế tổ, xin thỉnh đưa truyền gia chi bảo đến từ đường thờ phụng mong các vị tiên tổ phù hộ. ” Sau khi niệm xong, hít một hơi dài mới cẩn thận lấy huyết ngọc bôi ’ từ trong hộp ra. Hai tay Trương lão gia cầm chắc huyết ngọc bôi ’ giống như ôm lấy đứa trẻ vừa ra đời huyết thống cao quý không gì sánh được, quản gia đi trước mở đường, nhi tử cẩn thận bước theo sau. Từ bảo khố đến từ đường của Trương gia chẳng qua chỉ cách vài bước chân nhưng ba người đều như lâm đại địch, đi bước nào mồ hôi vã ra bước ấy. Vào đến từ đường tĩnh lặng, mới thở phào một hơi. ” Cha, có cần hài nhi giúp không. ” Thấy tay cha hơi run rẩy, Trương Nguyệt Lãng lo lắng ở bên khẽ hỏi. ” Không cần! Ngươi đứng xa ta ra chút! Vật quan trọng như vậy, nếu để cho loại bất cẩn như ngươi làm xước vỡ, coi chừng ta cắt đứt chân ngươi đó! ” ” Hài nhi không dám. ” ” Lão gia, có lẽ chúng ta nên nhanh chóng mang vật này đến từ đường đi. ” Cuối cùng đã đến rồi. ” Các vị tổ tiên, con cháu đưa truyền gia chi bảo tới bái tế các vị. ” Trương lão gia cực độ cung kính, từng bước đi tới đài cao thờ cúng tổ tiên ” Bảo bối này truyền lại đã mười đời, con cháu cẩn thận giữ gìn, không dám làm tổn hại chút nào…” ” Cha… ” ” Câm miệng, ta bẩm báo với tổ tiên, làm gì có chỗ cho ngươi xen vào? ” Khi gần bước đến bục thờ, Trương lão gia hai tay giơ cao quá đầu, nâng huyết ngọc bôi ’ lên, tiếp tục lẩm bẩm ” Tổ tiên nếu có linh thiêng, xin phù hộ… ” ” Cha… ” ” Im… Á á! ” Tiếng vật nặng rơi xuống đất vỡ tan vang lên văng vẳng. ” Cha! Cha! ” ” Lão gia! Lão gia! ” Trương Nguyệt Lãng và quản gia kinh hãi chạy lại. ” Cha người làm sao rồi? ” Trương Nguyệt Lãng hoảng hốt chảy nước mắt, đỡ lấy phụ thân từ mặt đất ôm vào lòng, gắng sức rung lắc khuôn mặt đang hôn mê ” Cha, người đừng làm con sợ, người thế nào rồi? ” Trương lão gia chỉ là bị ngã nên choáng váng, mặt vừa mở ra đã mắng “Sao sàn nhà từ đường trơn trượt như thế? Ai chịu trách nhiệm lau dọn? Quản gia để làm cái gì? Ta ngã… Ách? Trượt ngã? Ta vừa trượt ngã? Huyết ngọc bôi ’… Huyết ngọc bôi ’ đâu? !!! ” Lão đột nhiên giật nảy mình, tay chân đồng thời chống lên mặt đất để đứng dậy, đưa mắt lục tìm xung quanh. Khi nhìn đến những mảnh ngọc vỡ của huyết ngọc bôi ’ trên sàn nhà, thân thể run rẩy vì hoảng hốt lập tức hóa đá. Không thể nào… Trương lão gia đứng chết trân trước bệ thờ tổ tiên, ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm lên mặt đất. Quản gia vẻ mặt buồn như đưa đám ” Lão gia, trên chỗ đất này không hiểu vì sao… lại bám một ít dầu nhờn, người ta chỉ cần dẫm chân lên là trượt ngã, tiểu nhân tiểu nhân… tiểu nhân sẽ đi gọi người quét dọn từ đường đến đây cho lão gia xử phạt… ” Lời của y, Trương lão gia căn bản không để vào tai, ánh mắt vẫn kinh hãi nhìn chằm chằm lên sàn nhà. Vỡ rồi, truyền gia chi bảo vỡ rồi, vỡ thành mấy mảnh ngọc nát chướng mắt rồi. ” Huyết… huyết ngọc của Trương gia ta… ” ” Cha, người ngàn vạn lần đừng kích động… Cha! Người đâu! Cha ta ngất xỉu rồi! ” ” Lão gia ngất rồi! Người đâu mau đến đây! ” Quản gia vừa gào lên vừa định chạy ra ngoài tìm người, ống tay áo đột nhiên bị một cánh tay giữ chặt lại, quay lại nhìn, liền không cầm được mừng rỡ ” Lão gia, người tỉnh lại rồi? ” ” Ngàn… ngàn vạn lần… đừng để lão thái gia biết… biết được… nhớ đấy… ” Nói xong câu này, đầu Trương lão gia gục hẳn sang một bên, hoàn toàn hôn mê trong lòng nhi tử. ” Cha! Cha tỉnh lại đi! ” ” Ây da, không ổn rồi, lão gia lại ngất rồi! Người đâu, người đâu đến đây! Lão gia ngất xỉu rồi! Tuyệt đối không để lão thái gia biết được đấy! ” Đây chính là buổi tối thê thảm nhất tại Thanh Dật Các từ trước đến nay. Cả nhà từ trên xuống dưới mỗi người đều hoảng hồn kinh hãi thấp thỏm lo âu, chỉ có Trương lão thái gia là chẳng hay biết gì, nhưng chỉ sợ lão cũng sớm biết thôi. ” Cha… ôi, cha sớm muộn cũng phát hiện ra thôi… ” Trương lão gia được bón uống chén thuốc xong, từ từ hồi tỉnh, uể oải thốt ra câu đầu tiên đầy chán nản này ” Chuyện này, ta phải nói với người thế nào đây? ” Lại nhịn không được, nước mắt lão nhất thời chảy ra. Trương phu nhân, Trương Nguyệt Lãng và quản gia vây quanh lão, mỗi người đều thất vọng lắc đầu than thở. Không sai, qua được mồng một chứ sao giấu được đến 15.. Cho dù bây giờ Trương lão thái gia không biết, đợi đến lúc tế tổ, Trương lão thái gia dẫn con cháu Trương gia đến trước bài vị tổ tiên bái lạy thiên địa, cũng sẽ đụng đến huyết ngọc bôi ’ thôi. ” Có thể nào… Dùng chén ngọc khác thay vào có lẽ có thể qua mắt được lão thái gia. ” Trương phu nhân ở bên cạnh khóc đến sưng đỏ mắt rụt rè đề xuất. Lập tức bị Trương lão gia gạt đi ” Không được! Ôi trời ơi, đúng là kế sách đàn bà mà. ” Đừng thấy Trương lão thái gia tuổi cao sức yếu mắt mờ chân chậm, dù sao cũng là danh gia giám định hàng đầu, chất ngọc tạo ra huyết ngọc bôi ’ bằng gì, vào tay liền đóng băng 3 phân, mát lạnh thấu tim như thế đâu phải tùy tiện kiếm bừa một vật là có thể mập mờ qua mắt được, trừ phi… ” Nghĩ đến trường hợp đó, trái tim Trương lão gia như ngừng đập, một tia sáng cuối đường hầm phảng phất lóe lên trong bóng tối, nhưng lại càng bị bóng đêm u ám bao trùm lấy. ” Trừ phi… trừ phi có thể lấy vật đó của bọn họ… ” Lão đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía nhi tử – người duy nhất được tận mắt nhìn thấy huyết ngọc bôi ’ kia, ngay cả bản thân lão cũng không dám chắc, lầm bầm hỏi ” Nguyệt Lãng, con xem… Thụy gia đó có thể đồng ý hay không… ” Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt vừa mong vừa đợi đáp án của cha nhìn mình, Trương Nguyệt Lãng như không hề suy nghĩ gì . Một dòng nhiệt huyết bất chấp mọi thứ cũng phải hoàn thành nguyện vọng cho cha xông ùa lên trước ngực. ” Được, nhất định được! ” Trương Nguyệt Lãng giả bộ tỏ ra đã định liệu sẵn từ trước, gắng sức an ủi cha già đáng thương. ” Nhưng Thụy gia bọn họ… liệu có cho chúng ta mượn dùng… ” ” Sẽ được, nhất định sẽ mượn được ” ” Ai… Ai đi mượn đây? ” ” Đương nhiên là hài nhi! Uh… Uhm… ” Lời đó thoát ra khỏi miệng, Trương Nguyệt Lãng mới nhận ra dường như biểu hiện của mình hơi quá hưng phấn dũng cảm, kiềm chế lại một chút cúi đầu thưa ” Cha, để hài nhi đến Thụy gia một chuyến. ” Trương lão gia, quả thực bị tấm lòng hiếu nghĩa của con trai làm xúc động, nước mắt lại trào ra lần nữa. ” Hài tử, khổ cho con rồi. Ta biết, Thanh Dật Các cùng Thụy gia từ trước tới giờ thủy hỏa bất dung, con đi chuyến này, không tránh khỏi chịu nhục nhã với bọn họ nhưng mà… vì gia gia của con, vì Thanh Dật Các… ” ” Cha, cha yên tâm, cho dù chịu nhục, con cũng nhất định mượn huyết ngọc bôi’ về. ” Dù sao không có chuyện huyết ngọc bôi ’ này thì con của người cũng đã bị “làm nhục” nhiều lần rồi. ” Thế là, trong bối cảnh trời sầu đất thảm như thế, thiếu chủ của Thanh Dật Các, “bất đắc dĩ”, “nhịn nhục lãnh trách nhiệm” để … bước lên chặng đường gian nan đến chỗ kẻ địch lớn nhất – Thụy gia cầu xin cho mượn huyết ngọc bôi ’. ———————————— Ôi….. Lãng ca anh í bất đắc dĩ sung sướng đến nhà Thanh ca kìa DD cái số e nó lại khổ rồi ”> ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========Thể loại cổ trang, nhất thụ nhất công, cảnh báo rating 18+, H~~ dày đặc, PinkDịch Ngọc Vân + Ca caPairing Thụy Thanh x Trương Nguyệt LãngNgoạn vật giới hai đại thế gia, đấu đến ngươi chết ta sống đã không phải là chuyện của ngày một ngày khán đài, hai vị thế gia công tử Trương Nguyệt Lãng và Thụy Thanh cùng nhau phân biệt đồ cổ quý giá, ánh mắt độc đáo, phán đoán suy luận sắc bén, không phân bại không phân biệt được cao thấp, mê đảo hàng vạn hàng nghìn người ai biết dưới khán đài kia, trong mật thất, hai cái thân ảnh ngọc thụ lâm phong lại lập tức giống như xà quấn lẫn nhau cùng một chỗ.” Sư huynh, ta lần trước đã nói với ngươi, năm nay tại ngoạn vật đại tái’, không cho ngươi mặc tiết khố bên trong lên đài. Ngươi có nghe lời ta không? Có mặc hay không mặc? Mau để cho ta xem. ”“Không nên..... Ô...... Sư đệ...... nhẹ...... nhẹ thôi...... ”......Đại nghịch bất đạo gian tình, nếu để lão cha của mình biết được, Trương Nguyệt Lãng nhất định khó giữ được cái mạng nhỏ tới đáng giận nhất chính là sư đệ Thụy Thanh vô cùng bá đạo, vì không muốn mỗi năm chỉ có một lần gặp nhau tại ngoạn vật đại tái’, thậm chí lại dám phao chế huyết ngọc bôi’ sự kiện!Chẳng lẽ...... tên sư đệ vô liêm sỉ này lại dám chạy đến nhà đối thủ không đội trời chung, không coi sư huynh với lão cha của hắn vào đâu, trình diễn đoạn gian tình này?!!!!

ngoạn vật thế gia