NÓI ANH YÊU EM LẦN NỮA ĐƯỢC KHÔNG. 05/07/2021. Căn uống chống vẫn lạch cạch giờ đồng hồ bàn phím. Linh vươn vai, nhấp thêm 1 ngụm café đắng cay đắng ngắt. Đây chưa phải đầu tiên Hiếu nói với Linch điều đó. Mỗi lần Linch hầu hết khước từ bởi một lí bởi vì Anh bảo muốn vào nhà nghỉ để ôm tôi lần cuối. Tình yêu 5 năm anh dành cho tôi chỉ có thế. "Em không thương anh nữa được không vì em cũng lớn tuổi rồi. Nếu cứ vậy thì sẽ muộn mất vì anh không biết chừng nào anh mới có gia đình". Anh thương tôi nhưng không nghĩ đến Tốt nhất nếu quý nhau thì cứ làm bạn thôi anh… Hiếu điềm đạm : - Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được… Nhưng em thì lúc nào cũng là người anh yêu nhất. Chưa lần nào Linh thành công trong việc đả thông tư tưởng cho Hiếu. - Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được Nhưng em thì lúc nào cũng là người anh yêu nhất. Chưa lần nào Linh thành công trong việc đả thông tư tưởng cho Hiếu. Lời bài hát Yêu Lần Nữa Không Yêu Lần Nữa Không - A.C Xuân Tài, Thanh Maii | HoatHinh.tv | PM1IEjewjgSn Lyrics up by vnflix.com Em lại nhớ anh rồi Nhớ những chiều mưa rơi Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Lạc Thành Hòa luôn cảm thấy áy náy với đứa con gái duy nhất của mình, ông biết mình không phải là một người cha tốt, ông cũng biết thật ra trong lòng Lạc An Hải oán hận ông - người cha này, nguyên nhân chính là vì người vợ đã qua đời, Thành Hòa thừa nhận, ông rất có lỗi với Shary, ông và Shary là kết hôn buôn bán, ông không yêu Shary, hơn nữa trước khi kết hôn ông đã quen biết Mai Phương. Khi đó ông và Mai Phương đã quen nhau nhiều năm, cũng tính cưới Mai Phương vào cửa, nhưng xí nghiệp nhà họ Lạc vì đầu tư không đúng chỗ, tài chính quay vòng không tới nơi, đứng trước nguy cơ phá sản. Cha buộc ông cưới thiên kim nhà họ Hank, mà mẹ lại càng khóc cầu ông...... Ông có thể nghèo, có thể không làm đại thiếu gia, nhưng không có cách nào nhìn ba mẹ tuổi đã già mất đi tất cả, bất đắc dĩ, đành phải chia tay Mai Phương, theo ý ba kết hôn với từng nghĩ sẽ đối xử thật tốt với Shary, nhưng khi kết hôn vài năm ông đã cứu được Lạc thị, mỗi ngày đều bận việc sự nghiệp, căn bản không có thời gian ở cùng vợ. Mà cá tính Shary mẫn cảm đa nghi, không biết từ đâu nghe được ông từng muốn kết hôn với bạn gái, bắt đầu ngày cũng nháo ông. Ông vì chuyện công ty đã rất bận lại mệt, về nhà còn phải đối mặt với Shary cố tình gây sự, làm cho ông càng mỏi mệt phiền chán. Về sau ông gặp lại Mai Phương, nhìn Mai Phương một mình một người mang theo con nhỏ sống trong khu ổ chuột, giúp việc rửa bát ở quán ăn nhỏ kiếm tiền. Ông không nhịn được ra mặt hỗ trợ, dù sao hai người từng có một đoạn tình, hơn nữa lúc trước là ông phụ bạc và Mai Phương dần dần bắt đầu lui tới, Mai Phương dịu dàng săn sóc làm ông muốn quay lại ngày xưa, mà về nhà lại luôn đối mặt tranh cãi ầm ĩ với vợ, vì thế tâm của ông bắt đầu hướng về Mai Phương. Lạc Thành Hòa thừa nhận ông ích kỷ, cùng Shary tranh cãi nhiều năm đã xóa hết dịu dàng còn sót lại của ông đối với bà. Ông đưa ra yêu cầu ly hôn, Shary đương nhiên không chịu, hai người giằng co vài năm, thẳng đến khi Shary bệnh chết, ông lập tức cưới Mai Phương vào cửa. Mà Lạc Thành Hòa luôn luôn xa cách với con gái mình, cô luôn luôn bị vợ mang theo bên người, ông không biết vợ nói gì với con, Lạc An Hải từ nhỏ đã không thân với ông. Ông lại vì phiền chán, mỗi khi về nhà nhất định phải đối mặt với tranh cãi, cho nên không thường trở về, lâu, ba và con gái cũng thành người xa lạ. Lạc An Hải hoàn toàn không biết những chuyện này, Lạc Thành Hòa cũng không nói với cô. Cá tính Lạc Thành Hòa ngoan cố chuyên chế, hơn nữa lại rất sĩ diện, ông không biết mình nên giải thích với con gái thế nào, cũng không cảm thấy nên để con gái biết những chuyện trong quá khứ. Mà Lạc An Hải lại luôn làm cho ông lo lắng, ba và con gái xung đột thường xuyên, cho dù ông muốn thay đổi tình hình này, nhưng lại không biết nên bắt tay vào làm như thế nào. Đối lập với Lạc An Hải, Hàn Định Duệ lại hiểu chuyện nghe lời, làm việc ổn trọng có trật tự, ông luôn thích đứa con riêng này, xem cậu như con mình đẻ ra mà đối đãi, thậm chí ông còn nghĩ, nếu Lạc An Hải, đứa con này hiểu chuyện được một nửa Hàn Định Duệ thì tốt Lạc Thành Hòa không ngờ mọi chuyện sẽ xảy ra như thế này! Lúc ông thấy hai người thế mà...... Lạc Thành Hòa trực tiếp giận ngất đi. Khi tỉnh lại đã thấy mình đã ở bệnh viện. “Chú Lạc, chú tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?” Thấy Lạc Thành Hòa tỉnh lại, Hàn Định Duệ lập tức đứng dậy, đi đến giường bệnh. Nhìn thấy Hàn Định Duệ, Lạc Thành Hòa liền nghĩ đến chuyện trước khi mình té xỉu, hô hấp lập tức dồn Định Duệ nhanh chóng vuốt ngực ông, trấn an “Chú Lạc, chú đừng kích động, nếu không huyết áp sẽ tăng, không tốt cho thân thể chú” cậu biết chuyện của cậu và Lạc An Hải kích thích Lạc Thành Hòa rất nhiều. Theo cá tính bảo thủ cố chấp của Lạc Thành Hòa nhất định sẽ không dễ dàng chấp nhận, càng không cần nói còn bị Lạc Thành Hòa nhìn thấy trường hợp kia. Nghĩ lại, Hàn Định Duệ cũng cảm thấy xấu hổ. Khi đó nhìn thấy Lạc Thành Hòa cùng Mai Phương đứng ở cửa, cậu và Lạc An Hải đều thất thần. Lạc An Hải vội vàng áp sát người cậu, nhặt drap trên đất lên vây lấy người. Đang muốn nói chuyện thì Lạc Thành Hòa lại giận đến mức té họ đều giật nảy mình, vội vàng đưa Lạc Thành Hòa đến bệnh viện “Cậu, cậu nói! Cậu cùng An Hải bắt đầu khi nào?” Lạc Thành Hòa vừa thở vừa chất vấn Hàn Định Duệ. Nếu nói chính xác chuyện cậu và Lạc An Hải xảy ra khi nào thì “Chính xác là ngày hôm qua” “Ngày hôm qua?” Lạc Thành Hòa sửng sốt, lập tức nói; “Tốt lắm, dù sao thời gian còn không dài, tôi muốn hai người tách ra.”“Không! Thực xin lỗi, chú Lạc, cháu không làm được” Hàn Định Duệ yên lặng từ chối, ánh mắt nghiêm túc chấp nhất nhìn Lạc Thành Hòa. “Chú Lạc, cháu sẽ không chia tay An Hải, cháu muốn cùng cô ấy.”“Làm loạn!” Lạc Thành Hòa rống giận “Hai người là chị em.”“Chúng cháu không phải” Cho tới bây giờ cậu vẫn không cho rằng Lạc An Hải là chị cậu. “Cháu và An Hải không có quan hệ huyết thống”“Nhưng trên danh nghĩa hai người là chị em! Cậu có biết hai người bây giờ đã làm chuyện khiến người ta chê cười như thế nào không? Chuyện xảy ra tối hôm qua trong buổi tiệc đã bị lên báo, bây giờ tất cả mọi người đều hoài nghi quan hệ mờ ám của hai người!” Lạc Thành Hòa nhìn thấy tạp chí mới có thể cùng Mai Phương đến chỗ ở của Lạc An chí đăng ảnh Lạc An Hải và Hàn Định Duệ thân mật ôm nhau, mờ ám đụng chạm hoàn toàn không giống chị em, mà như người một tờ báo viết sinh động như thật, đem tình sử Lạc An Hải nhất nhất thảo luận, nói cái gì mà những người đàn ông này đều là lá chắn để che dấu sự thật cô và em trai yêu nhau. Lạc Thành Hòa không còn mặt mũi, cho dù hai người không có huyết thống, nhưng trên danh nghĩa cũng là chị em, ông tuyệt không cho phép bọn họ quăng hết mặt mũi nhà họ Lạc!Hàn Định Duệ đã sớm đoán được chuyện tối hôm qua xảy ra ở buổi tiệc đã bị đưa lên báo, cũng sớm chuẩn bị tâm lý đối mặt với Lạc Thành Hòa chất vấn. Dù Lạc Thành Hòa nói như thế nào, cậu sẽ không buông tay Lạc An Hải. “Chú Lạc, cháu không hiểu vì sao cháu và An Hải yêu nhau lại khiến người ta chê cười, chúng cháu yêu nhau là sự thật, cháu không quan tâm người khác nói như thế nào.” “Cậu!” Lạc Thành Hòa tức giận đến phát run, “Tiểu Duệ, bây giờ ngay cả cậu cũng muốn giống An Hải ngỗ nghịch tôi sao?”“Chú Lạc, cháu......”“Thì ra mặt mũi của ba còn quan trọng hơn cả con sao” Lạc An Hải ở ngoài cửa thật lâu, rốt cục nhịn không được mở cửa tiến vào. Mà Mai Phương thần sắc lo lắng đứng bên cạnh Lạc An Hải. Bà và Lạc An Hải đi nghe bác sĩ báo cáo, không ngờ vừa về ngoài cửa đã nghe thấy Lạc Thành Hòa và Hàn Định Duệ nói chuyện. Mà sắc mặt Lạc An Hải cũng dần dần trầm xuống, Mai Phương thật sự sợ ba và con gái lại xung đột. “An Hải!” Hàn Định Duệ nhẹ nhàng lắc đầu với Lạc An Hải, ý bảo cô không cần xúc động. Nhìn thấy ánh mắt Hàn Định Duệ muốn cô bình tĩnh, Lạc An Hải cố gắng áp chế cơn ba giận ngất đi, cả trái tim cô đều bay mất, chỉ sợ ba gặp chuyện không may, nghe bác sĩ nói huyết áp ba tăng cao, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là được, cô mới hết căng thẳng. Nhưng ở cửa phòng bệnh nghe được ba nói với Hàn Định Duệ, lòng cô lại dâng lên bất mãn, muốn mở miệng tranh chấp với ba nhưng nghĩ đến lời bác sĩ nói không thể để Thành Hòa kích động nữa, cô mới xoay mặt, lạnh như băng nói “Bác sĩ nói huyết áp ba tăng cao, ba phải chú ý ăn uống, cũng không được quá kích động” Nhưng lời cô nói khi vào cửa, còn có thái độ bây giờ đã triệt để chọc giận Lạc Thành Hòa “Huyết áp tôi tăng cao còn không phải bởi vì cô! Rốt cuộc cô đang làm gì, quậy một hồi ở pub, chia tay rồi hợp lại với Baker, bây giờ còn kéo cả Tiểu Duệ vào! Cô muốn tức chết tôi sao?”“Nhìn ba nói tốt như vậy, yên tâm, ba có thể sống thật lâu ” Lạc An Hải không nhịn được đáp lời.“Cô đứa con trời đánh này nói cái gì!” Lạc Thành Hòa tức giận thở hồng Phương sợ tới mức chạy nhanh xông lên vỗ lưng chồng “Thành Hòa, anh bình tĩnh một chút, đừng tức giận”Lạc An Hải mím môi, không hé Định Duệ làm sao không thấy nước mắt trong mắt cô, nắm tay cô, nhéo nhẹ lòng bàn tay một cái, sau đó nói với Lạc Thành Hòa “ Chú Lạc, chú đừng giận, An Hải không phải cố ý ”“Tôi thấy cô ta chính là cố ý ! Cô ta muốn tức chết lão già này!” Lạc Thành Hòa vừa thở vừa mắng.“Chú Lạc......” Hàn Định Duệ muốn nói nữa, Lạc An Hải lại giữ chặt cậu, nâng cằm, quật cường nhìn Lạc Thành Hòa.“Ở trong lòng ba con làm gì cũng sai đúng không? Dù con làm thế nào ba cũng không vui, dù con làm cái gì, cũng bị ba mắng, ba, ba ghét con như vậy sao?”Lạc Thành Hòa nói không nên, đây là lần đầu tiên Lạc An Hải nói như vậy với ông, nhìn gương mặt quật cường của con gái, lại nghe được khổ sở trong lời nói của chốc, ông trầm con gái duy nhất, làm sao ông có thể chán ghét, trước mặt người khác ông kiêu ngạo vì Lạc An Hải, chỉ là, ông đã quen nghiêm khắc với đứa con này, vừa rồi cũng vì sĩ diện mới có thể nói những lời này, thật không để tâm đến hạnh phúc của con là cho dù không có quan hệ huyết thống, dù sao bọn họ cũng là chị em, bây giờ lại nói yêu nhau, nhưng nếu không yêu thì sao? Đến lúc đó hai đứa phải làm thế nào để ở chung?Hơn nữa, An Hải vốn chán ghét Tiểu Duệ, sao bây giờ lại thích nó? Tuy rằng không muốn nghĩ đến chuyện đó, nhưng Lạc Thành Hòa không có cách nào ngăn suy nghĩ của Phương hiểu ý chồng, bà vỗ vỗ tay chồng, sau đó nhìn Lạc An Hải “An Hải, dì chỉ hỏi con một chuyện, con cùng Tiểu Duệ là vì trả thù dì sao?”Nhìn hai đứa cùng nhau, Mai Phương không phải không sợ hãi kinh ngạc, rốt cục bà đã hiểu nguyên nhân vì sao con luôn không chịu gọi An Hải là của mình làm sao Mai Phương không hiểu, Hàn Định Duệ là người cố chấp, yêu một người chính là cả đời. Nhưng An Hải thì sao? Mai Phương không thể khẳng định, trong lòng cũng không phải không nghi ngờ, An Hải cùng con bà là muốn dùng con bà trả thù bà sao. Lạc An Hải ngốc ra, lại nhìn ánh mắt rối rắm của ba, lập tức hiểu được.“Con sẽ không lấy tình cảm để trả thù.” Cô hiểu yêu đả thương người bao nhiêu, lại càng không đem tình cảm của mình đi tổn thương người khác. Hàn Định Duệ cười sờ sờ lòng bàn tay cô, rước lấy Lạc An Hải một trừng một cái, muốn bỏ tay cậu ra, lại bị cầm thật chặt không để ý cô giãy dụa. Hàn Định Duệ nhìn mẹ, cười cười “Mẹ, bây giờ mẹ có thể an tâm rồi?”Mai Phương nhìn động tác nhỏ giữa hai người, lại nhìn Lạc An Hải không hất tay Hàn Định Duệ ra, chỉ căm giận trừng Hàn Định Duệ một cái, cũng không giãy dụa nữa, tùy ý để cậu nắm. Động tác đơn giản, lại nhìn ra được cô đã thỏa hiệp. Mai Phương kinh ngạc trong lòng, bà luôn cho rằng cô gái này chưa bao giờ nhượng bộ, không ngờ...... Rốt cục bà đã yên tâm, mỉm cười với con, ánh mắt từ ái “Tùy con thôi, con cũng đã lớn, chuyện của mình tự phụ trách” Không ngờ Mai Phương sẽ nói như vậy, Lạc Thành Hòa kinh ngạc nhìn vợ “Phương Phương, em cứ đồng ý bọn họ như vậy?” “Con cháu đều có phúc của con cháu ” Mai Phương vỗ vỗ tay chồng...... Lạc Thành Hòa trừng mắt nhìn hai người, cuối cùng vẫy tay “Tùy các người, dù sao tôi già rồi, quản không xong. Nhưng Tiểu Duệ, cậu chuyển ra ngoài đi, miễn cho tôi nhìn thấy cậu liền giận.” Lạc Thành Hòa quyết định mắt không thấy tâm không phiền, bằng không sớm hay muộn ông sẽ bị này hai đứa này tức chết!Lạc Thành Hòa miễn cưỡng đồng ý quan hệ hai người. Nhưng mà cũng nói trước khi ông hết giận hai người đừng xuất hiện trước mặt ông!Còn có, muốn bọn họ giải quyết chuyện tạp chí, để ông nhìn thấy bát quái loạn thất bát tao nữa thì chắc chắn ông sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu!Lạc An Hải chỉ cảm thấy ông già này đúng là không có việc gì làm, bọn chó muốn viết loạn chuyện của cô, cô có cách nào chặn ? Sợ tức chết thì đừng đọc.“Chú Lạc quan tâm chuyện của em thôi” Nhưng mà không biết bày tỏ sự quan tâm thế nào, đành phải mượn tạp chí thể hiện cho Lạc An Hải. Sau này cô cùng ông vẫn quan hệ như bình thường, nhưng trải qua lần ầm ỹ ở bệnh viện kia, Lạc Thành Hòa không động một chút liền mắng con gái nữa, dù sao cũng đã già, vẫn nên khác một chút. Hơn nữa Mai Phương đi tìm cô, nói qua chuyện bọn họ năm đó, Mai Phương hy vọng cô đừng hận ba nữa, bởi vì người sai, ích kỷ thật sự là bà. Vì không muốn con mình chịu khổ, cam nguyện làm người thứ ba. Mai Phương xin lỗi cô, nói thực xin lỗi An Hải không nhận lời xin lỗi của Mai Phương, cô trực tiếp nói với Mai Phương, cô sẽ không tha thứ cho bà, nhưng cũng không hận quá mức, quá mệt mỏi, cô đã từng trải qua loại mỏi mệt này, cho nên lần này cô không muốn hận không thể nói ba không sai, nhưng lỗi của ba cô không thể bình luận, Lạc Thành Hòa dù sao cũng là ba cô, cô không muốn hận ông nữa, không muốn lặp lại chuyện đời và con gái hai người đều học cách làm thế nào để ở chung, tuy rằng hiệu quả không tốt lắm, nhưng Hàn Định Duệ cảm thấy ít nhất đã bắt đầu “Chuyện tạp chí em nghĩ nên làm gì bây giờ?” Hàn Định Duệ hỏi và Lạc An Hải chính thức ở cùng nhau đã hơn nửa năm, mỗi ngày tạp chí đều truy lùng bọn họ phát triển đến đâu, lại càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí còn hư cấu khúc mắc tình yêu giữa hai người. Ví dụ như Hàn Định Duệ người con riêng này vì muốn tài sản nhà họ Lạc nên thi triển mọi thủ đoạn, rốt cục đạt được tâm nữ vương. Nữ vương hoa tâm tuyệt tình lần này rốt cục đã gặp hạn trong tình yêu, nghe đồn đã chuẩn bị từ bỏ quyền kế thừa nhà họ Lạc, cam tâm giao xí nghiệp Lạc An Hải xem xong trực tiếp quăng tạp chí vào thùng rác, toàn mà máu chó suy tưởng!Nhưng mà...... Cô nhìn cô và người đàn ông kia tay trong tay, bây giờ hai người đang hẹn hò, mặc dù mặc trang phục cặp đôi mới nhất thời trang nhất nhưng Lạc An Hải vẫn cảm thấy chuyện này thật ngốc. Nhưng Elle lại nói hẹn hò phải mặc đồ đôi, cô chỉ cười nhạt, nhưng Hàn Định Duệ lại tán thành. Lạc An Hải phản kháng không có hiệu quả, đành phải mặc vào.“Ai, em thực sự không có hứng thú với vị trí tổng giám đốc Lạc thị?” Lạc An Hải liếc cậu, gợi lên khóe miệng cười như không cười “Theo em thực sự không phải vì tài sản nhà họ Lạc sao?” Hàn Định Duệ nhíu mày nhìn cô “Em nói xem?” “Em nói......” Lạc An Hải dừng chân, thô lỗ kéo lấy cổ áo cậu, mắt đẹp híp lại “Anh không dám” Hàn Định Duệ vươn tay kéo cô vào lòng, thuận thế cúi đầu, “Biết nguyên nhân anh và em cùng nhưng là gì không?” “Là gì?”“Bởi vì......” cậu ở cô bên tai nhẹ giọng nói; “Anh yêu em” Lạc An Hải hừ lạnh, rất là khinh thường “Không có câu nào khác sao?” “Được rồi” Hàn Định Duệ ôm cô vào ngực “Cưng à, em muốn giải quyết mấy chú chó theo dõi kia thế nào?” Lạc An Hải liếc nhìn mấy người lén lút tránh ở góc một cái, sau đó ôm mặt Hàn Định Duệ “Giải quyết như vậy ” Dứt lời, trực tiếp hôn lên miệng của cậu. Sau đó, không chút ngoài ý muốn, một màn trên bị chụp lại, trực tiếp dùng làm trang bìa tạp tay Hàn Định Duệ nhẹ nhàng đảo qua mặt bìa, ánh mắt dịu dàng _ Cô gái trên bìa, khóe miệng nhướng lên cười. Lạc An Hải buông cậu ra rồi nói “Biết nguyên nhân em cho phép anh cùng em là gì không?” Cô nâng cằm, bộ dáng kiêu ngạo “Bởi vì, em yêu anh.” Về phần trên tạp chí lại viết bát quái gì, ai để ý. Cậu chỉ cần biết rằng, cậu đã có được tình yêu của cô, vậy là Hết - Lạc An Hải dùng sức cắn, như muốn trút hết lên Hàn Định Duệ. Môi cậu bị cắn chảy máu, đau đến ê nhiên cô hôn cậu làm cậu cảm thấy kinh ngạc, lập tức hiểu được ý của cô, trong lòng vui mừng không thể diễn tả, cậu lập tức nâng gáy cô lên, ra sức đáp trả nụ hôn của cô, dùng sức ngấu nghiến cánh môi mềm dù sao cậu cũng không nỡ, thay vì ra sức dùng răng nanh khiêu khích, cậu lại dùng lưỡi đi vào cái miệng xinh xắn, quấn lẫy cái lưỡi mềm, ẩm ướt, giao triền không dứt. “Ưm...” Lạc An Hải phát ra tiếng kêu nhẹ, đầu lưỡi bị quấn chặt lấy, khắp nơi đều là hương vị của cậu, mọi tiếng rên của cô đều bị cậu nuốt lấy, thu lại đầu lưỡi, hô hấp kịch liệt, giọt tơ óng ánh vẫn dây dưa không dứt. Lạc An Hải giữ chặt lấy cậu, cần sự ấm áp của cậu tiếp thêm dũng khí cho cô, muốn cậu ôm cô thật chặt, để cô bạo gan yêu cậu. Cô chủ động làm cho Hàn Định Duệ ngạc nhiên, vui mừng, lập tức ôm chặt lấy khắc này cậu chờ rất lâu rồi, cậu nghĩ cậu sẽ phải chờ thêm vài năm nữa, nhưng mà... so với người khác cậu hiểu rõ sự cố chấp của cô, đã chuẩn bị trường kì kháng chiến để chinh phục cô, để cô chấp nhận cậu, không ngờ thời khắc này sẽ đến sớm như vậy. Cô không còn né tránh cậu, vừa chân thực, vừa tốt đẹp, làm cho Hàn Định Duệ dường như điên cuồng ép chặt cô vào cánh cửa, nâng cái mông tròn trĩnh của cô An Hải dùng chân cuốn chặt lấy eo cậu, ngón tay luồn vào trong mái tóc đen mềm, cúi đầu cùng cậu hôn kịch liệt, hô hấp của hai người dần dần trở nên khó khăn, mật ngọt cứ theo động tác mà trào ra khỏi miệng, vươn trên chiếc cằm tinh tế của cô. Hàn Định Duệ dùng lưỡi cuốn hết ngọt ngào của cô, đôi môi cậu dần đi xuống, quanh quẩn bên gáy ngọc ngà, ở chỗ xương quai xanh cũng lưu lại mấy dấu hồng ngân, bàn tay khẩn cấp kéo lễ phục xuống, nhũ tiêm căng tròn dần hiện ra ngoài không khí se lạnh. Dưới ánh đèn vàng nhạt, hai đỉnh nhũ tiêm cũng dần hiện ra trước mắt cậu, dường như đang khiêu khích, kêu gọi cậu. Hàn Định Duệ cầm lấy nhũ tiêm bên phải, dùng môi cọ cọ qua đỉnh nhũ hoa, thỉnh thoảng mở miệng ngậm lấy nó, cậu như tìm được một đò chơi mới, ra sức đùa với nhũ tiêm yếu ớt của cô. Lạc An Hải bị kích thích liên tiếp như vậy, không nhịn được giữ chặt lấy gáy của cậu, nhướng người chủ động dâng hai trái bồng đào lên miệng cậu. Không chỉ riêng cậu khát khao, mà cô cũng điên cuồng không khi dỡ xuống phòng bị, cô nhận ra chính mình rốt cuộc không thể từ chối cậu, thể xác và tinh thần tự nhiên vì cậu mà dâng hiến, cầu mong cậu đón lấy, muốn cậu tiến sâu vào trong cô, cũng muốn cậu ôm chặt cô không buông... Thiếu niên trước mắt cùng người đàn ông kia đang hoán đổi cho nhau, mặc kệ là người nào, vẫn đều là cậu, đều ngốc nghếch giống nhau, làm cô muốn ôm chặt lấy tên ngốc Hàn Định Duệ. Không biết được ý nghĩ nhưng lại thấy được vẻ kích động của cô, cậu ngước mắt, nhìn kĩ những gì mà ánh mắt cô toát ra, dường như nó đang được một lớp nước long lanh bao dùng lưỡi gạt đi giọt nước mắt vương trên khóe mắt cô, cẩn thận hôn đôi mi, lại nhẹ hôn lên khuôn mặt cô, dường như cậu muốn hôn lên tất cả những nơi yếu ớt của cô, nụ hôn nhẹ nhàng dần trở nên kịch liệt, bàn tay nâng lấy nhũ tiêm, trực tiếp ngậm lẫy đỉnh nhũ lôi hồng mút lẫy đỉnh nhũ mềm mại, đầu lưỡi không ngừng khuấy đảo trên đỉnh nhũ, tham lam nuốt lấy quả bồng đào ngọt ngào, cậu không tha cho trái dâu đang dần đỏ ửng, không cho nó cơ hội rảnh rỗi, vừa liếm vừa mút, làm cho nhũ tiêm thẳng đứng, mới vừa lòng công kích quả đào bên cạnh, cứ như vừa nãy mà chà đạp, khiêu khích, tay còn lại không biết lúc nào đã chen vào trong váy, đánh úp vào khu riêng tư. Quần lót chữ T ren hoa gợi cảm nhỏ xíu đã sớm tràn ra động tình ẩm ướt, đầu ngón tay nhẹ nhàng tách hai cánh thịt hoa, nhanh chóng bị cái miệng nhỏ mút Định Duệ có thể tưởng tượng lúc cậu tiến vào, vách nộn thịt dâm lãng sẽ mút chặt lấy cậu như thế nào...... Nam tính trong quần dần trở nên trướng đau, khó chịu, cơ hồ như muốn xé rách hết những vướng bận trên cơ thể bọn họ, sau đó thô lỗ, ngang ngược tiến vào. Nhưng cậu vẫn nhịn xuống, cô còn chưa đủ ẩm ướt, cậu sợ làm cô đau, hơn nữa cậu biết kiên nhẫn chờ đợi sẽ có nhiều ngọt ngào ngón tay cậu đang trên đùa miệng hoa, làm cho cô cảm thấy run rẩy, miệng khẽ rên rỉ, ngâm nga, cánh hoa thịt tham lam rung động, khát cầu cậu mau mau tiến vào, thân thể cô vừa mẫn cảm, vừa khêu gợi, mà phụ nữ sau khi mở rộng con tim, cho dù chỉ là một ánh mắt nóng bỏng, cũng có thể làm cho Lạc An Hải cảm thấy nơi riêng tư co rút, mật ngọt nơi ấy tuôn An Hải ôm lấy cổ cậu, nửa đứng nửa kẹp, nhũ tiêm vừa ẩm ướt vừa trướng đau. Ngón tay cậu vừa tiến vào trong cánh hoa, mị thịt ngay lập tức bao chặt lấy cậu, không cho ngón tay rời khỏi, mà miệng cô cũng không ngừng phát ra những âm thanh mê hoặc “Ưm...” -Hàn Định Duệ thích tiếng rên rỉ của cô, tựa như một tiếng ca mê hoặc lòng người, làm cho dục hỏa không ngừng thiêu đốt cơ thể cắn nhẹ đầu nhũ tiêm của cô, ra sức mút lấy, ngón tay ra sức cử động trong cánh hoa, trêu đùa tường hoa mẫn cảm, mỗi lần ra vào kéo ra nộn thịt đỏ tươi, dụ dỗ mật hoa tiết ra không ngừng.“A!” Lạc An Hải không chịu nỗi vặn vẹo cánh mông, đón ý trêu đùa của ngón tay cậu, ngón tay cậu tà ác vo vê lấy nhụy châu của cô, ngón tay liên tục chuyển động, bừa bãi kích thích cánh hoa mềm mại. Quần lót mỏng manh đã sớm ướt đẫm, ngón tay cố ý kéo quần lót, cùng đâm vào cánh hoa mê người của An đứng thẳng dậy, mắt nổi lên sóng nước, thân thể đang dần đạt tới cao trào, Hàn Định Duệ lại đột nhiên rút ngón tay ra.“Đừng mà...” Cô khó chịu phát ra tiếng kêu kháng nghị, không chiếm được thỏa mãn, hoa thịt cơ khát co rút lại, Hàn Định Duệ liếm lấy mật ngọt trên cánh tay, mắt đầy dục hỏa nhìn cô chăm chú, khuôn mặt nhiễm một tầng tình dục đỏ ửng, mê hoặc, khiến cho đối phương cảm thấy mê đưa mật ngọt nơi đầu lưỡi vào trong miệng cô, “Nếm thử đi, nó ngọt biết bao” Ngọt ngào của cô làm cậu muốn liếm hết tấc da thịt của cô, mỗi tấc da thịt ấy dường như đều tiết ra mật ngọt làm cậu mê mẩn, Lạc An Hải nuốt lấy dịch tanh ngọt của mình, quấn quít lấy cãi lưỡi của cậu, nơi riêng tư không cam chịu cố ý ma sát nam tính của cậu, tay nhỏ bé vuốt ve khắp dục vọng đang dâng trào của cậu, ngón tay mềm mại làm cho Hàn Định Duệ phát ra tiếng trầm nắm lấy bàn tay thon thả của cô đang cách lớp vải dệt khiêu khích nam tính của cậu.“Hừ...” Lạc An Hải hừ nhẹ, thân thể càng bị ma sát của cô mà trở nên nóng rực, rốt cuộc không thể duy trì lý trí, nam tính điên cuồng, trướng đau, thầm nghĩ nhanh chóng muốn vùi vào cánh hoa non mềm nhanh chóng cởi bỏ quần lót của cô, đem váy đẩy cao tới eo, rồi lại xé rách chiếc quần lót mỏng manh, giải phóng cánh hoa thịt đang ẩn nấp, dùng sức tách cánh hoa đang ẩm ướt, hung hăng tiến vào.“A!” Cho dù huyệt hoa thực sự đã rất ướt át, nhưng nam tính của cậu lại quá to lớn, Lạc An Hải cảm giác như mình đang bị cưỡng ép, bụng trướng lên, toàn thân căng thẳng, mút nam tính của cậu sâu vào trong hoa huy*t. Hàn Định Duệ giữ chặt lấy cái eo mảnh mai của cô, mồ hôi không ngừng thoát ra, cô không những ẩm ướt mà lại chặt đến vậy... Làm cho cậu điên cuồng, rốt cuộc không thể khống chế, cuồng dã cùng phóng túng ra vào trong cánh hoa non nớt của cô, bên dưới không ngừng ra vào, bàn tay không chịu yên phận lại mò lên nhũ tiêm mềm mại, trực tiếp trêu đùa đỉnh nhũ đỏ au của cô. “Ưm, a......” Lạc Ann Hải ngẩng đầu, tiếng ngâm nga không ngừng vang lên, làm cho cô vừa cảm thấynhục nhã, kích thích đang tăng vọt, vừa hưng phấn không thể kiềm Định Duệ đột nhiên ôm cô ngừng lại, Lạc An Hải hoảng hốt, huyệt nhỏ chớp mắt co rút chặt lại, cậu ngừng một chút, lại dùng sức đâm sâu vào trong hoa huy*t của cô.“A” Cô yêu kiều, ôm chặt lấy cổ cậu, sợ hãi ngã xuống, chân dài dùng sức kẹp chặt lấy eo của người đàn ông. Hàn Định Duệ ôm cô đi về phía sofa, mỗi một bước đi, nam căn lại đâm thật sâu vào hoa huy*t xinh đẹp, cậu hưởng thụ sự tuyệt vời khi hoa huy*t cắn nuốt nam tính của An Hải cắn môi, xâm nhập luôn phiên khiến cơ thể cô như nhũn ra, cô bị đưa đến ghế sofa, hai chân bị mở ra tạo thành tư thế vô cùng xấu hổ, mà đỉnh nam tính của cậu không ngừng thâm nhập sâu vào tận hoa kính của cô, thủy dịch ái ân không ngừng bị bàn tay cậu nhu lộng mà chảy ra, mọi nơi trên cơ thể cô đều bị cậu xâm chiếm, mặc cậu bày ra tư thế dâm lãng như thế nào, không biết cao trào qua đi mấy lần, trong cơ thể cô tất cả đều là bạch dịch của cậu lưu lại, theo nam tính đi ra mà tạo thành từng mảng đọng trên drap giường, dính đầy bụng, quanh đùi non và cả sâu trong hoa kính của cô. Lạc An Hải nằm sấp quỳ trên sofa, ánh mắt đỏ ửng nhiễm thêm một tầng sương mờ, cơn lốc tình ái đã làm cho tiếng rên rỉ của cô trở nên khàn khàn, cố gắng ổn định lại tinh thần, từng ngụm khí hô hấp trở nên khó Định Duệ dường như còn chưa thỏa mãn thú tính, từ phía sau, cánh thịt hoa đã trở nên sưng đỏ, không ngừng chảy ra bạch dịch cùng mật hoa bóng loáng.“Đừng mà...” Cô mở miệng cầu xin, quả thật cô đã mệt mỏi lắm rồi, nhưng mà hoa kính vẫn còn phun ra nuốt vào nam tính của cậu. Thân thể cậu nóng rực dán ngay sau lưng của cô, hai tay nắm lấy tuyết lê mê người, miệng hấp thu mồ hôi đang chảy xuống má cô, sau đó ở bên tai khe khẽ gọi tên của cô.“An Hải...” cậu luôn muốn gọi cô như vậy, không phải là kêu cả họ lẫn tên của cô “Ừ...” Lạc An Hải thực sự không còn nghe thấy cậu nói cái gì nữa, biết đáp lại theo bản năng. Hàn Định Duệ biết cô đã lâm vào mê mang, con ngươi đen phiếm nồng tình ý “An Hải...... Anh yêu em” Giọng nói của cậu khẽ khàng mà kiên định, sau đó thật sâu sáp nhập vào thân thể cô, đem bạch dịch của cậu bắn thẳng vào u huyệt của An Hải tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau, mà trên giường chỉ còn lại một mình mài quá độ làm toàn thân cô trở nên đau nhức nhưng không cảm thấy xa cách, khó chịu... Cô nghĩ đến tối hôm qua Hàn Định Duệ ôm cô vào nhà tắm, rửa sạch thân thể, sau đó lại làm thêm lần nữa, cô mất mặt, khóc lóc cầu xin cậu dừng lại, cuối cùng không thể chịu nổi, liền ngất trước khi cậu đạt cao trào. Lạc An Hải hồi tưởng lại mà khuôn mặt không khỏi phiếm hồng, cô không ngờ dục vọng của Hàn Định Duệ khủng bố như vậy, đã thực sự quên mình cùng cậu đã dây dưa mấy lần, bây giờ nơi riêng tư không ngừng đau xót, còn phần eo thì chẳng phải nói An Hải ngẩng mặt lên, tuy rằng tỉnh lại không thấy được Hàn Định Duệ khiến cô có chút thất vọng, nhưng cũng cảm thấy thật may dù cô đã quyết định không trốn tránh cậu nữa, cô muốn chấp nhận tình yêu này, muốn được yêu Hàn Định Duệ hết mình, nhưng mà từ trước đến nay cô chưa từng yêu ai, đối với tình yêu, cô cảm thấy thật xa nữa ngày hôm qua bọn họ vẫn còn đối chọi gay gắt, kết quả mới qua một đêm, tình huống lại hoàn toàn thay đổi khiến cô không biết phải làm thế nào, nữ vương khí thế cao ngạo bỗng chốc chẳng khác gì cô gái lần đầu biết yêu. Đúng lúc Lạc An Hải đang phiền não suy nghĩ, cái bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm từ bên ngoài bay vào, cô do dự, cuối cùng vẫn cố bước xuống giường, lấy drap bao quanh thân thể, bước chân ra khỏi Định Duệ chỉ mặc quần, trên ngực trần còn lưu lại mấy vết móng tay, đều là dấu vết của cô lưu lại, cậu đặt thức ăn lên bàn, nhìn thấy Lạc An Hải, khuôn mặt anh tuấn mỉm cười “Dậy rồi à.”“Ừm” Lạc An Hải dời ánh mắt đi, cảm thấy mặt mình hơi nóng...... Cô biết - mình đang đỏ mặt!Lạc An Hải vừa thẹn lại vừa quẫn, loại phản ứng này khiến cô cảm thấy không quen, muốn xoay người đi về Định Duệ nhịn cười, biết nếu mình cười trước mặt cô, cô gái kia nhất định sẽ thẹn quá hóa giận, cậu biết cô rất sĩ diện, nhưng Lạc An Hải bây giờ vô cùng xinh loạn lọn tóc mai, trên người chỉ được bao bọc bởi chiếc drap trắng, để lộ những dấu hôn trên gáy cùng xương quai xanh mà cậu lưu lại, đôi má ửng đỏ, đôi môi vẫn còn sưng, nhìn là biết cậu ngấu nghiến cô như thế nào, con ngươi nhiễm chút e lệ, thẹn thùng. Toàn thân cô đều tản ra hương vị tình dục quyến rũ cậu.“Nhìn cái gì!” Ánh mắt cậu làm cô vô cùng ngại ngùng, không nhịn được trừng cậu một cái “Em thật đẹp!” Hàn Định Duệ không chút do dự nói ra lời ca An Hải ngẩn người, rất nhiều người nói cô xinh đẹp, nghe những lời ấy đã trở thành thói quen của cô, nhưng mà đây là lần đầu tiên nghe thấy Hàn Định Duệ khen cô xinh đẹp... Cánh môi hơi hơi cong lên, nhưng vẫn tỏ ra khinh thường.“Lời khen của cậu không làm tôi trở nên ưu việt hơn đâu.” Hàn Định Duệ đi ra khỏi quầy bar rồi đi đến phía trước cô, cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, con ngươi đen chăm chú nhìn cô “Tôi không cần ưu việt, tôi chỉ cần em là được rồi.”Lạc An Hải cảm thấy mình tim đập nhanh hơn, cô đỏ mặt, có chút ngây ngốc nhìn cậu luồn tay vào mái tóc mình, “Hàn Định Duệ, cậu uống nhầm thuốc đấy à!” Thế nhưng lời này với cậu lại như một lời khen ngợi, mà cô, những câu ân ái chưa bao giờ nói ra, đây là lần đầu tiên khiến cô đỏ mặt, tim đập nhanh. Lạc An Hải lấy tay đẩy cậu ra, không dám nhìn cậu, đi nhanh về phía quầy sau, Hàn Định Duệ cố nhịn cười, trong mắt lóe ra vui sướng, cơ hội hiếm có thấy nữ vương đỏ mặt e thẹn, khiến cậu không nhịn được muốn bắt lấy cô. Cậu tiến lên phía trước, kéo cô vào ngực, ôm chặt lấy cô.“A!” Lạc An Hải ngạc nhiên kêu lên, theo bản năng lấy tay chống trước ngực cậu. “Cậu làm cái gì vậy!” Cô căm tức nhìn cậu, không có giãy dụa, Hàn Định Duệ ôm cô đi đến ghế ở quầy bar, ngồi xuống, để cô ngồi trên đùi cậu, bàn tay vô cùng thân thiết ôm lấy eo của cô, chóp mũi cọ cọ vào vành tai cô “Đừng căng thẳng, tôi biết em không quen với thay đổi này... tôi cũng rất giống em”Bọn họ hai người đối chọi gay gắt đã nhiều năm nay, giống như kẻ thù từ kiếp trước, vậy mà giờ lại trở thành người yêu của nhau, ai cũng không thể thích ứng ngay được, thậm chí theo bản năng còn dặt dè, cảnh giác đối phương “Từ từ sẽ quen, không sao cả, chúng ta còn nhiều thời gian mà” cậu nhẹ giọng nói làm Lạc An Hải chậm rãi buông lỏng tâm tư, sau đó nhẹ nhàng gật đầu. “Ừ” “Cho nên,” Hàn Định Duệ khẽ cắn của cô vành tai, lai khôi phục thái độ cao ngạo, trêu ngươi cô “Cô dâu nhỏ thật nghe lời, tôi thật sự chưa có quen” “Ai là cô dâu nhỏ chứ!” Lạc An Hải xấu hổ trừng cậu, cảm thấy cô gái ngượng ngùng kia dường như không phải là mình mất hết mặt mũi rồi “Cút! Đừng ôm tôi” Cô đẩy cậu, muốn rời khỏi lòng cậu, nhưng cậu đâu có chịu buông tay, biết cô thật tâm cũng không muốn đẩy cậu ra, bằng không cô sẽ không sử dụng lực đạo yếu ớt như vậy “Quả nhiên, em vẫn hung bạo như vậy, có vẻ tôi quen với tính cách này hơn.” Tuy rằng cô thẹn thùng thật đáng yêu, nhưng cậu vẫn thích Lạc An Hại kiêu ngạo mà quật cường kia hơn, cô vẫn cứ độc mồm độc miệng, làm cho người ta tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, lại không nhịn được mê luyến cô. Mà cậu, thật sự đã trúng tình độc của cô mất rồi.“Đồ bệnh” Lạc An Hải nghi ngờ cậu không phải bị ngược cuồng đấy chứ, cô lườm cậu một cái, cũng không đẩy cậu ra nữa, để mặc cậu ôm mình, cánh môi lại lặng lẽ cong lên, cảm giác mình như được độc sủng. Sao cô lại không hiểu, Hàn Định Duệ cố ý nói những lời này là muốn cô thả lỏng, không muốn cô suy nghĩ nhiều, bọn họ chỉ cần như vậy, cho dù đấu võ mồm cũng tốt, cãi nhau cũng tốt, không cần sốt ruột, từ từ thay đổi thói quen là được Lạc An Hải lặng lẽ tươi cười, Hàn Định Duệ cũng nhếch khóe môi, cậu phát hiện Lạc An Hải cao ngạo làm cho cậu mê luyến, mà kiêu ngạo của cô lại đốt lên dục hỏa của cậu, cho nên, lúc cậu nhìn thấy cô bọc drap ra khỏi phòng, bộ dáng đầy yêu mị, mê hoặc người, nam tính của cậu liền trướng không nhịn được, cúi đầu hôn cô, đầu lưỡi liếm qua cánh môi, tiến thẳng vào trong miệng cô, cướp lấy ngọt ngào. Bàn tay kéo drap xuống, nắm giữ lấy một bên tuyết nhũ, tùy ý vo vê, miết An Hải ôm chặt gáy cậu, dưới thân mông tròn lại tiếp tục mà sát nam tính nóng bỏng của cậu, tiểu huyệt lại ướt át. Tay cô đi xuống, trực tiếp kéo phéc mơ tuya của cậu, nắm lấy nam tính, bàn tay mềm mại ma sát dục vọng căng trướng.“Ưm......” Hàn Định Duệ phát ra hừ nhẹ, dục vọng nháy mắt bùng lên, cậu để cô ngồi lên đùi cậu, bàn tay xoa xoa cánh mông nở nang, đầu lưỡi liếm môi cô, khàn khàn ra lệnh “Dùng sức xoa nó.” Lạc An Hải vui vẻ tuân lệnh, tay nhỏ bé cao thấp ma sát nam tính, lòng bàn tay dính chút bạch dịch vừa tiết ra, bàn tay nhỏ bé ra sức trêu đùa nam tính của người ra sức dây dưa, đầu lưỡi tự động đi vào miệng đối phương, cuốn lấy hơi thở của chìm trong khoái cảm khiến hai người không hề biết có người đang đứng trước cửa, con ngươi kinh ngạc nhìn hai người, một tiếng rống giận lập tức truyền đến.“Hai người đang làm gì vậy hả?!” Đánh giá từ 67 lượt Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? của tác giả Nguyên sai! Cô là người đứng ở trên cao, không bao giờ để người khác vào trong mắtHơn nữa những lời cô nói ra cũng không êm đẹp gì cho lắm, phải nói là vô cùng độc mồm độc miệngThay người yêu như thay áoTốt nhất cậu nên thấy rõ bộ mặt thật của cô, từ nay cách cô càng xa càng tốtĐừng giống như một tên ngốc, cứ bám dính lấy cô như hình với bóng, đuổi cũng không chịu đi ──Cô và cậu, vĩnh viễn không có khả năng bên nhau!Đây có lẽ là kết cục yêu hận luân phiên mà ông trời đã định sẵnCho dù đã chết, trùng sinh lại từ đầuVẫn còn làm cho cô cảm thấy say mê ──Người kia luôn tranh đấu với cô, muốn cướp hết mọi thứ trong tay côTrên thực tế.....lại luôn luôn im lặng, thầm kín yêu cô!Thâm tình cuả cậu không có cách nào đo nổi, vì tình yêu mà làm ra những việc ngốc nghếchLàm cho cô cảm thấy vô cùng nực cười nhưng trong lòng lại vô cùng xót xaNhưng cô đã sớm quyết định, dù đau đớn đến thế nàoCô quyết sẽ không giống như mẹ, biến thành một kẻ mềm yếu không thể khống chế bản thânCho nên cô chỉ có thể một lần lại một lần, hung hăng đẩy cậu ra, cũng làm chính mình bị tổn thương...... Dâng hơi men cay, nhói lên niềm đau trong trái tim. Khi anh yêu em, anh nào ngờ gian dối. êm thâu cô đơn, đánh chén say nồng, Chợt ngắm lệ nhòa tháng năm. Khi con người ta yêu chìm trong cơn say quên đời chông gai bão tốSay rồi không biết, tỉnh rồi mới thấy ta yêu dại khờ khi em lãng quênBước đi theo nay tim anh đã quên ngày ta trao tiếng yêu,Em quay lưng đi, ta còn gì để qua yêu em, trông ngóng mỏi mòn, Người vẫn không màng gì đến tôi. Ánh trăng tròn đềm thu ngày ta bên nhau ân tình đượm yêu thắm thiết. Em nào biết quý trong vòng tay khác em không được gần bên anh mỗi khi bóng đêm khuya tàn. Bên ai em nào hay biết ?ĐK Giờ không hạnh phúc bên tay người thì em hối tiếc cũng đã muộn. Từ trong trái tim của anh bây giờ xa rồi đi bao dấu yêu thuở nào. Ngày xưa anh đau vì em cho những gì người hãy nhớ. Về đi, anh không muốn nghe những lời hối tiếc của người gian anh sẽ cố đau một lần, còn hơn phải nhói đau ngàn lần,Thà anh cố quên còn hơn yêu để sau này mang thêm đắng cay trong đời. Tình yêu không như trò chơi, không thể đùa vì hai hướng,Đường em thôi em cứ đi, em đừng bận tâm cho cuộc tình anh... anh không còn yêu em nữa đâu. Khi anh yêu em anh yêu mãi muôn đờiTình yêu anh trao em chất ngất bao ngày quaĐi chơi trong tay anh chỉ giữ một lờiRằng anh yêu em anh yêu mãi muôn năm trôi qua mau tình yêu mãi tuyệt vờiDòng sông kia êm trôi như khúc ca tình taDù mai nơi phương xa anh yêu mãi một ngườiTình anh nơi bao la xanh như mắt em rạng anh thắm nồng tình như giấc mộngTừ trong cõi lòng bao ngày chờ mongNgàn năm vẫn chờ tình không bến bờ tình như ý thơNgười ơi người ơi người ơi.[ĐK]Anh mong có em bao ngày qua hỡi người yêu dấuAnh mong có em khi tình xa dẫu tình phai dấuRu bao ước mơ trong lòng ta mãi niềm thương nhớTrọn đời mình yêu em ơi có hay chăng lòng anhBao đêm khát khao mong chờ emNhư bao ánh sao trên trời caoTừng ngày chờ mong em mãi hỡi em hỡi nơi đây nhớ thương một ngườiCuộc tình nay cách xa muôn trùngNgười ra đi phương nào vỡ tan giấc mơ ngày em trong áo hoa bên người Giọt lệ anh đắng cay môi cườiGiờ chia tay mỗi người giấc mơ biết sẽ về mình khẽ khóc lệ tình cho aiVì chuyện đời không như tháng năm mơ mộng.[ĐK] Giọt nước mắt sẽ xoá tan niềm đauCầu mong em hạnh phúc mãi thôi Riêng anh từng đêm thầm khóc giữa bến mơ tình đó vẫn sẽ mãi yêu mình emDù tim anh giờ đây nát tanNơi đây ngày sau tình yêu đó vẫn không nhạt bước đi âm thầmTrời buồn hoàng hôn tím xa xa mờNhớ em người đã xaTình yêu ta sao như trò chơi thế gian?Đâu lối đi thiên đàngĐể rồi vì sao mãi luôn mơ màngBước theo hình bóng aiDù lời yêu thương nhau khi xưa mình đã trao.[ĐK] Anh đang nghe bài ca ngày xưa em hátAnh đang nghe mùi hương ngọc lan thơm ngátNghe miên man trong taTình yêu thuở nào ngày mình bên bình minh tình yêu xua tan đêm dàiCho ngày còn nhau mình cùng chung bướcEm về đây cùng anh có nhau tháng ngàyNgười yêu ơi!Một người quay lưng lặng lẽ đi Người kia cứ khoé mi còn cay Bỏ lại sau lưng ngàn xót xa Lệ ai đã khóc cho tình xưa Hỏi tình yêu kia, ngày đến cho nhau mê say Để rồi hôm nay chợt lấy đi bao kỷ niệm Lấy đi nụ hôn, để lại chuyện tình phôi sương đêm lạnh đôi vai Chờ đợi người xưa nào quay về Chỉ còn đây ngày hôm qua Làn môi ai kia hay hé cườiĐành vậy sao tình yêu ơi Một mình ngồi ôm một bóng hình Lặng thinh nghe thời gian trôi Lòng ngây ngô chờ tình yêu đến trong giấc mơ. "Nói anh yêu em lần nữa được không" là một trong 18 câu chuyện tình yêu. Mỗi một câu chuyện lại mang một gam màu và cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố khác nhau. Để rồi khi gập cuốn sách lại mỗi người trong chúng ta lại mang tâm trạng thổn thức và thèm yêu đến vậy! Đông kia đang chớm nở, em đã thấy được cái lạnh ẩn quanh cơn gió vừa qua. Đông đến bao giờ cũng làm con người ta thổn thức về những mối tình mênh mang. Có thể bạn sẽ bắt gặp chuyện tình yêu của chính bản thân mình ở đây, những cái ôm ấp ám, cái nắm tay đầy ngượng ngùng giống hệt như mối tình đầu vậy. Mùa đông vốn rất lạnh...Nhưng ta luôn tin rằng vì có nhau bên cạnh mà mùa đông ấy có thể dễ dàng đi qua. “Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được… Nhưng em thì lúc nào cũng là người anhyêu nhất” Có những lời tỏ tình như thế! “- Em cũng yêu anh. Hãy chờ em... Quen là để yêu, anh nhé. Giữa dòng người tấp nập, hai trái tim tìm thấy nhau.” Giữa tiết trời đông, nhấm nháp một ly cà phê đậm, lật dở từng trang "Nói anh yêu em lần nữa được không" khiến chúng ta lại theo đuổi những suy nghĩ mênh mang... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Nói Anh Yêu Em Lần Nữa Được Không!

yêu em lần nữa được không anh