- Này cô sao vậy hả, tôi làm gì khiến cô khóc thì cho tôi xin lỗi nhé. Hắn lo lắng. Nó lấy tay quẹt nước mắt nói run run: - Không có gì đâu chỉ là tự dưng muốn khóc thôi à. - Vậy tôi sẽ đãi cô cái gì đó nha đừng khóc nữa. Hắn nói khiến cho cô ngây cả người.
Tôi vừa điện một người bạn cũng là SONE. Anh ấy không thể nào bình tĩnh được. Anh ta nói rằng "Dẫu sao thì Jessica cũng rời nhóm thôi. Chỉ đơn giản là cô ta không hoàn thành vai trò của mình đến phút cuối cùng." Đúng vậy, rồi thì đằng nào cô ấy cũng rời nhóm thôi mà
Bạn hành xử như thế nào sẽ nhận được kết quả tương tự. Bạn sống dựa đàn ông thì đừng oán thán tại sao đàn ông không tôn trọng bạn. Cho nên phụ nữ à, độc lập, tự cường, mạnh mẽ một chút; khôn ngoan, sắc sảo, hiểu biết một chút; bớt ngây thơ, khù khờ, tin
Cửu Gia, Đừng Làm Vậy - Chương 14. Chạy trốn một ngày một đêm, không biết rời khỏi trấn Chi Lương bao xa, đoàn người đã vô cùng mệt mỏi, ngồi xuống nhóm lửa trong một rừng cây hoang vắng, mấy chục người nhưng không ai lên tiếng, không khí trầm mặc nặng nề. Nhẫm
Lông tóc hư mục, rời khỏi thân ta. Ta tự xoa bóp cơ thể của Ta, toàn thân, tay, chân thật là đau nhức. Từ nhận thức này, Ta quyết từ bỏ pháp tu khổ hạnh của Bà-la-môn. Ta rời núi Khổ, đi thẳng về hướng Bồ-đề Đạo tràng, chuyên tâm thiền định, suốt bốn chín ngày." (Kinh Sử Tử Hống thuộc Kinh Trung Bộ I, 80). IV. GIÁC NGỘ VÀ TUYÊN BỐ CHÂN LÝ 1.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Reads 149,878Votes 3,617Parts 76Complete, First published Jun 18, 2019Table of contentsTue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Tue, Jun 18, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Chương 70 Hoàn chính vănWed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Phiên ngoại 3 Rất đói bụngWed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Phiên ngoại 5 Con dâu nuôi từ béWed, Jul 3, 2019Wed, Jul 3, 2019Vậy không cần rời khỏi anh Tác giả Nam Thư Bách Thành Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình hiện đại, HE, Tình cảm ngọt sủng, Thanh mai trúc mã, 1v1 CP Dung Tự x Nghê Ca Công chúa phiên dịch x Đại ma vương quân nhân. Edit Hạ An Tình trạng gốc Hoàn Nguồn Giới thiệu Năm mười sáu tuổi Nghê Ca được đón về nhà lớn, đại ma vương thanh mai trúc mã bỗng nhiên trở thành chồng chưa cưới của cô. Thành tích của "chồng chưa cưới" xuất sắc nhất nhưng lại trái tính trái nết, hằng ngày cô đều phải dè dặt trốn anh. Cho đến kỉ niệm ngày thành lập trường, Nghê Ca nhảy xong lập tức chạy vào hậu trường của hội trường trong cái lạnh cắt da, giẫm vào gấu váy nên sẩy chân, ngã vào lồng ngực anh... Ngày hôm sau, tin đồn lan ra khắp trường "Shit, hôm qua lúc lễ kỉ niệm kết thúc tôi quay về hội trường, các cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì! Là anh Dữ đó, cậu ấy cởi áo ôm hoa khôi mới của trường chúng ta vào trong ngực!!" Mọi người đều không tin "Không thể nào, Dung Dữ hoàn toàn không thích con gái cơ mà! Trong mắt cậu ta chỉ có mấy cái máy bay mô hình thôi!" Người tận mắt chứng kiến gào lên "Thật đấy! Tôi lấy đầu mình ra đảm bảo! Tôi còn nghe cậu ấy nói, nếu bây giờ em không đứng dậy khỏi người tôi, thì sau này đừng đứng dậy nữa!" *** Từ lâu Dung Dữ đã biết mình có một cô vợ chưa cưới sức khỏe yếu ớt như gà rù được nuôi ở bên ngoài, bởi vậy cuộc hôn nhân này do chính miệng anh yêu cầu. Trong bảy năm cô rời khỏi, anh không lúc nào không nhớ cô, nhưng bảy năm sau... cô lại quên mất anh. Buổi tối hôm kỉ niệ998happyending
Nghê Ca có chút không dám Tôn xoa xoa tay, vô cùng chính xác mà tính toán bước tiếp theo“Thầy hiện tại sẽ đi liên hệ cửa hàng sao chép, làm cho em một cái biểu ngữ”Nghê Ca “……??”“Chuyện này. Đừng. Thôi đừng ạ….” Cô bị dọa phát hoảng, nhanh chóng khuyên thầy Tôn bình tĩnh “Dù sao hiện tại chỉ là vào vòng chung kết. Em còn chưa có đoạt giải nào….”Thầy giáo Tôn vô cùng nghiêm túc mà lo lắng một trận.“Vậy cũng được” Ông không tình nguyện đáp ứng xuống “Chờ em tham gia vòng chung kết xong trở về mới kéo biểu ngữ cũng không muộn”Chờ Nghê Ca trốn thoát khỏi văn phòng. Việc cô vào vòng chung kết đã lan truyền khắp toàn trường.“Con mẹ nó! Cái này đúng là dọa người mà!”Khi cô trở lại phòng học, lớp trưởng ngồi ở vị trí phía trên cô cảm thán“Bạn học ngồi cùng bàn cậu của chung ta là người duy nhất của tỉnh ta vào vòng chung kết! Là người duy nhất đó!”Mạnh Viện không cảm thấy kinh ngạc“Đâu chỉ thế. Cô ấy còn là học sinh lớp mười nữa”Lớp trưởng“Bởi vậy nên tôi mới nói rằng thật mẹ nó kiêu ngạo mà”Mạnh Viện giả bộ vô cùng bình tĩnh“Chuyện này cũng là bình thường. Ai bảo cố ấy là sao Tử Vi trên trời rơi xuống chứ”Nghê Ca “…..”Thấy cô trở về, lớp trường chủ động nhường vị trí cho cô. Nghê Ca thấp giọng nói cảm ơn. Rồi từ trong cặp sách lấy ra di động mở Weibo tài về Lữ Vân giống như đã nổ suốt nhiều do là ba ngày trước, Bắc Kinh Nhật Báo đã phát ra một tin tức lên“Nhận được một tin báo từ một cư dân mạng không muốn nêu tên, nói rằng cô giáo Lữ, một giáo viên đến từ Bắc Kinh, đã có những hành vi phân biệt đối xử với các học sinh cũng như lợi dụng chức vụ nhận hối lộ. Ở trong công việc có khả năng còn tồn tại những tình huống không làm tròn trách nhiệm. Phóng viên đã âm thầm thăm hỏi một phần phụ huynh của học sinh và xác nhận tình hình cơ bản đều là sự thật. Trước mắt đã liên lạc với Bộ giáo dục. Tình hình tiếp theo vẫn còn đang được điều tra”Phía dưới còn có hình minh họa. Ảnh chụp phụ huynh học sinh cùng Lữ Vân đang nói Nghê Ca mở ra bài đăng, lượng chia sẻ đã gần mười bài đăng có rất nhiều bình luận. Đa số đều là những lời khen ngợi Báo Bắc Kinh cùng những bằng chứng đến từ nhiều ngườiYoonsuL Cái thông tin như thế này quá ít. Cho mọi người thêm thông tin. Tên đầy đủ là Lữ Vân. Bây giờ vẫn còn đang bình thường lên lớp, đồng thời mở một lớp đào tạo huấn luyện ở bên ngoài trường học, ha ha. Thông tin nói về cơ bản đều đúng. Tôi đã tốt nghiệp tiểu học mười năm đến bây giờ còn cảm thấy ác mộng. Loại người này không cần phải nương tay. Cảm ơn.Thần quả cam Trời chọc tôi cũng biết đó là ai…..Cái giáo viên này thật sự là bóng ma tâm lý của tôi. Khi tôi học tiểu học, “may mắn” được cô ta dạy thay nửa năm. Học sinh trong nhà có tình hình không tốt cô ta quả thực không xem vào mắt, mỗi ngày luôn nói “Loại học sinh này như em làm sao có thể có tiền đồ?” “Dù sao cũng không thi vào được trường cấp hai tốt, không bằng hiện tại từ bỏ nỗ lực đi” loại câu nói ma quỷ như vậy mà luôn treo ở ngoài miệng….Nhưng mà khi đó thành tích của tôi luôn nằm trong top 5 của lớp! Nhất định phải nghiêm túc điều tra cô ta!!Liêu này như không có dừng Thêm một thông tin. Tôi đã đến lớp đào tạo thi của cô ấy. Trên thực tế, thói quen của cô ấy vô cùng đơn giản. Đó là, đem tất cả bài văn của mọi người đều đồng hóa thành cùng một loại…umm. Không biết vì sao lại có nhiều người đi nghe cô ấy dạy như vậy. Phong trào kỳ quái sao? Mèo a xước Loại người như thế này thật là là giáo viên rác rưởi. Căn bản không xứng đứng trên bục giảng. Còn làm thanh danh của đồng nghiệp bị vấy bẩn theo…..Không phiền não siêu vui vẻ Kỳ lạ. Đã nhiều năm như vậy, người bị hại cũng nhiều sao không thấy một người nào tố cáo?? Tôi ở trên mạng tìm tòi một chút thì phát hiện giáo viên này còn liên tiếp ba năm được chọn là giáo sư ưu tú?? Thật là thật giả lẫn lộn. A mẹ nó.……Nghê Ca vô cũng ngoài ý hoàn toàn không nghĩ tới mọi chuyện sẽ diễn ra thành như cái dạng hôm rằng lúc trước Dung Tự hù dọa Lữ Vân, nói Weibo là anh tung tin lên. Nhưng mà loại nội dung cùng phong cách như thế này, thoạt nhìn không phải là anh. Cái này hẳn là mẹ Dung Ca cầm di động, do dự, không biết có nên gửi tin nhắn nói cảm ơn cho anh hay do dự thì một giây sau đối phương đã gửi tin nhắn trước cho gửi tới một loạt tin nhắn[Tại sao cuộc thi văn học trẻ lại là cấp độ cao nhất của văn học ở Trung Quốc?][Cuộc thi văn học trẻ, nó thực sự tuyệt vời ở đâu?][Tại sao vòng chung kết cuộc thi văn học trẻ lại rất khó?]……..Nghê Ca sửng sốt một chút, không hiểu [Anh muốn nói cái gì?]Dung Tự [Nhìn không ra à]Nghê Ca […Không quá hiểu]Dung Tự [Em làm sao học được ngữ văn vậy? Đến anh còn biết, em còn không rõ? Thầy Tôn nói qua, thầy ấy đã chọn đề tài và bắt đầu làm những thứ có liên quan khi còn có vẻ hơi xa. Đây được gọi là một lời tiên tri]Nghê Ca [….Cho nên?]Dung Tự [Anh đang khen em. Cung phản xạ của em thế nào lại dài như vậy. Còn không nhìn ra?]Nghê Ca “……”***Như muốn hồi báo vì Dung Tự đã ra sức làm việc như vậy. Nghê Ca dự định mời cô vợ nhỏ khó chịu này đi ăn một bữa cơm. Tiện đường cùng anh nói một chút chuyện tình cảm của cô gái nhỏ mới lớn một cô không nghĩ tới. Trên đường đi tìm Dung Tự. Vậy mà lại gặp phải Lữ Vân mang khẩu trang. Nhưng mà khi ra cổng trường vẫn bị nhận phóng viên ngồi đợi trước cổng trường bao quanh cô ta. Lữ Vân mất đi khí thế cao cao tại thường như ngày xưa, chật vật đến không thể lựa lời mà nói“Các người hiện tại ngăn không cho tôi đi. Về sau tôi nhất định đều sẽ trả thù lại tất cả! Các người chờ đó cho tôi!…Không cần chụp! Tôi nói không được chụp!”Các phóng viên ngoảnh mặt làm ngơ“Cô giáo Lữ, nhìn đến những tin tức tố cáo trên Weibo, cô cảm thấy như thế nào?”“Cảm thấy?” Lữ Vân cười lạnh “Đó đều là tin tức giả. Tôi luôn nghiêm túc dạy học và làm một người tốt, tôi có thể cảm thấy cái gì?”Nghê Ca thân mình hơi ngừng, muốn trốn khỏi cái nơi thu hút này nhưng mà Lữ Vân quay đầu đã trông thấy cô. Ánh mắt cô ta sáng lên“A, đó chính là học sinh của tôi. Cô ấy rất lợi hại. Cô ấy là người duy nhất trong tỉnh chúng ta vào vòng chung kết cuộc thi văn học trẻ. Các người đi phỏng vấn cô ấy đi. Các người phỏng vấn xong liền biết những lời kia ở trên mạng là giả!”Nghê Ca sững sờ. Chưa kịp chạy thì kiếm dài súng ngắn đã đưa ra trước mặt phóng viên hỏi những vấn đề lời lẽ cũ rích. Nghê Ca lặng không tiếng động nghe xong, buông mắt xuống, giọng nói thẳng thắn“Những chuyện trên mạng tất cả đều là thật. Tôi chán ghét cô ấy”Lữ Vân cùng các phóng viên đều sửng sốt.“Có thể nói kỹ thêm không?” Trong đó có một vị phóng viên hỏi “Trước đây…”Cô phóng viên còn chưa dứt lời. Lữ Vân xen vào. Trên mặt cô ta hiện ra một loại biểu cảm gần như thương tâm“Nghê Ca, làm người phải nói về lương tâm. Cô để tay lên ngực tự hỏi. Ngày thường đối đãi với học sinh chỉ là nghiêm khắc một chút. Chưa bao giờ làm chuyện gì quá đáng. Cô dùng hình phạt về thể xác để xử phạt em sao? Đánh qua em sao? Cô nói qua lời nói không tốt với em sao? Vì sao các em đều đối xử với cô như vậy?”Nghê Ca cả người đều run trầm mặc thật lâu, ngẩng đầu, từng chữ từng chữ hỏi“Tôi đây lại làm chuyện gì sai sao? Lại bị cô đối xử như vậy?”“Tôi, thời điểm học tiểu học. Lễ khai giảng vô tình đi nhầm vào hội trường, cô ngay trước mặt các lớp không ngừng cười nói tôi ngu xuẩn. Ở trong trường học tôi chào hỏi cô, cô mỗi một lần đều nhìn thấy được nhưng cho tới bây giờ đều luôn phớt lờ tôi. Sinh hoạt lớp đối với tất cả mọi người nói “Các em không thể giống như Nghê Ca lười như vậy, bằng không sẽ không có tương lai…”Lữ Vân đánh gãy lời cô “Đã nhiều năm như vậy. Tôi không nghĩ tới những chuyện nhỏ như vậy. Em lại nhớ được toàn bộ”Hốc mắt Nghê Ca bỗng nhiên đỏ trầm mặc, chất vấn “Nhớ được những chuyện này, ngược lại là tôi sai sao?”Lữ Vân ngậm miệng không đáp. Phóng viên nhanh chóng truy hỏi“Vậy bạn học này, bạn hi vọng chuyện lần này kết thúc như thế nào?”“Tôi hi vọng mọi người, có thể cùng bộ giáo dục cùng nhau điều tra rõ ràng—“ Giọng nói Nghê Ca đột nhiên vỡ ra “Mấy năm nay, vị giáo viên này, đến cùng đã làm qua những chuyện g씓Nghê Ca” Khuôn mặt Lữ Vân toát ra vẻ thất vọng “Em rõ ràng không nhận đến bất kỳ ảnh hưởng gì. Nhưng lại biểu hiện ra ý muốn trả thù mạnh mẽ như vậy. Em thực sự quá yếu đuối. Tương lai sẽ trôi qua không tốt”“Vậy!” Nghê Ca đột nhiên bùng nổ, móng tay đâm vào trong lòng bàn tay, nước mắt từng viên lớn rơi xuống “Những người kia….Những người kia bởi vì cô nên không còn có…. không còn trở lại trường học! Cô cảm thấy cô không phải là người bạo lực trường học, bạo lực học sinh sao?”Cô lệ rơi đầy mặt. Từng chữ từng chữ mà bật ra ngoài, hét đến nghiến răng nghiến lợi. Tất cả các ống kính quay phim cùng nhau quay tới tiếp theo, đột nhiên bị người phía sau túm ở gáy, mang theo cô ôm vào lồng Ca ngửi được mùi hương chanh sạch hoảng hốt chớp mắt. Nghe được trên đỉnh đầu giọng nói trầm thấp mang theo chút giận dữ“Không cần chụp”Các âm thanh ồn ào trong nháy mắt đều bị ném hết sau Ca bắt đầu khóc cơ hồ có thể đoán được kết cục chuyện này. Cũng biết Lữ Vân không lật ra được bọt biển. Nhưng cô một chút cũng không cảm thấy nhẹ nhõm. Cô vẫn là khổ sở đến đòi Tự tay dừng ở trên cái ót của như vuốt lông, từng cái từng cái mà vuốt ve.“Nghê Ca. Không có việc gì” Anh đem cái cằm đặt trên cái đầu lông xù của cô, như đang an ủi, một lần lại một lần nói“Không có việc gì. Em đừng khóc”***Đây không phải là lần đầu tiên Nghê Ca ở trước mặt Dung Tự bạo mỗi lần khóc xong, cô đều cảm thấy dị thường thẹn trong nhà ăn với vẻ mặt nhu thuận, một cử động nhỏ cũng không dám.“Vừa rồi em sao lại không có ý tứ vậy?” Dung Tự cũng ngạc nhiên, anh thản nhiên vén lên chiếc áo sơ mi bị khóc ướt “Em là vòi nước sao?”“…….”Cô gái cừu buông thõng mắt. Lỗ tai cừu cũng không dám di chuyển. Khóe mắt có một chút đỏ không dễ phát Tự thở dài “Định mời anh ăn ở nhà ăn?”“Anh không phải nói trong khoảng thời gian này anh muốn học thêm, không rảnh ăn bên ngoài….”Dung Tự sờ sờ cằm “Vậy cũng được đi”“Anh muốn ăn một bát mỳ thịt bò lớn, đem tất cả thịt đều thêm một lần” Hơi ngừng lại, anh cường điệu “Chính là khoảng thời gian trước em mua cho chú Nghê loại này”Nghê Ca “…..”Khoảng thời gian trước khi thi xong. Ba Nghê đến họp phụ huynh cho Nghê khi họp xong thì hai người tiện đường ở nhà ăn trường học ăn bát trường trung học Nhất Trung mỳ thịt bò rất nổi tiếng. Có thể thêm các loại thịt khác cùng đồ ăn phụ. Nghê Ca đã mua cho ba Ngê một bát mỳ, đem tất cả các loại đều thêm bò sốt nấm, trứng ốp la, trứng rán đậu phụ, tám khối mỳ thịt bò, bằng giá như ăn một nồi lẩu Tự thấy cô nửa ngày bất mày “Đi”Nhưng mà Nghê Ca vẫn không nhúc cảm thấy nghi ngờ, đang muốn hỏi như thế nào. Nghê Ca đột nhiên ngẩng đầu, một bộ dáng nghiêm túc hỏi“Dung Tự, anh có thể đừng nghĩ mãi làm ba em được không?”Đến bây giờ Dung Tự cuối cùng xác nhận một cùng anh đã biết, mấy ngày nay, cuối cùng là khó chịu chỗ nào. Làm anh cảm thấy mơ hồ không dễ chịu.“Nghê Ca” Bỏ di động xuống, Dung Tự ngả người ra sau, hơi ngừng, ý tứ hàm xúc không rõ nâng mắt lên “—Sao lại không gọi là anh trai?”- -oOo-
Nam Thư Bách Thành Trạng tháiFull Tác giả Nam Thư Bách Thành Thể loại Ngôn Tình, Sủng, Giới thiệuNăm mười sáu tuổi Nghê Ca được đón về nhà lớn, đại ma vương thanh mai trúc mã bỗng nhiên trở thành chồng chưa cưới của tích của “chồng chưa cưới” xuất sắc nhất nhưng lại trái tính trái nết, hằng ngày cô đều phải dè dặt trốn đến kỉ niệm ngày thành lập trường, Nghê Ca nhảy xong lập tức chạy vào hậu trường của hội trường trong cái lạnh cắt da, giẫm vào gấu váy nên sẩy chân, ngã vào lồng ngực anh…Ngày hôm sau, tin đồn lan ra khắp trường“Shit, hôm qua lúc lễ kỉ niệm kết thúc tôi quay về hội trường, các cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì! Là anh Dữ đó, cậu ấy cởi áo ôm hoa khôi mới của trường chúng ta vào trong ngực!!”Mọi người đều không tin “Không thể nào, Dung Dữ hoàn toàn không thích con gái cơ mà! Trong mắt cậu ta chỉ có mấy cái máy bay mô hình thôi!”Người tận mắt chứng kiến gào lên “Thật đấy! Tôi lấy đầu mình ra đảm bảo! Tôi còn nghe cậu ấy nói, nếu bây giờ em không đứng dậy khỏi người tôi, thì sau này đừng đứng dậy nữa!”***Từ lâu Dung Dữ đã biết mình có một cô vợ chưa cưới sức khỏe yếu ớt như gà rù được nuôi ở bên ngoài, bởi vậy cuộc hôn nhân này do chính miệng anh yêu bảy năm cô rời khỏi, anh không lúc nào không nhớ cô, nhưng bảy năm sau… cô lại quên mất tối hôm kỉ niệm ngày thành lập trường đó, anh ôm chặt cô vào trong lòng, mát xa mắt cá chân gái lạnh run lẩy bẩy, viền mắt đỏ hoe, vừa tội nghiệp vừa đáng thương rầm rì cầu xin, “Có, có thể buông em ra trước được không? Người anh ấm… ấm quá.”Dung Dữ “…” sớm nên đè cô ở đây mà bắt nạt.
Giới thiệu Năm mười sáu tuổi Nghê Ca được đón về nhà lớn, đại ma vương thanh mai trúc mã bỗng nhiên trở thành chồng chưa cưới của cô. Thành tích của “chồng chưa cưới” xuất sắc nhất nhưng lại trái tính trái nết, hằng ngày cô đều phải dè dặt trốn anh. Cho đến kỉ niệm ngày thành lập trường, Nghê Ca nhảy xong lập tức chạy vào hậu trường của hội trường trong cái lạnh cắt da, giẫm vào gấu váy nên sẩy chân, ngã vào lồng ngực anh… Ngày hôm sau, tin đồn lan ra khắp trường “Shit, hôm qua lúc lễ kỉ niệm kết thúc tôi quay về hội trường, các cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì! Là anh Dữ đó, cậu ấy cởi áo ôm hoa khôi mới của trường chúng ta vào trong ngực!!” Mọi người đều không tin “Không thể nào, Dung Dữ hoàn toàn không thích con gái cơ mà! Trong mắt cậu ta chỉ có mấy cái máy bay mô hình thôi!” Người tận mắt chứng kiến gào lên “Thật đấy! Tôi lấy đầu mình ra đảm bảo! Tôi còn nghe cậu ấy nói, nếu bây giờ em không đứng dậy khỏi người tôi, thì sau này đừng đứng dậy nữa!” *** Từ lâu Dung Dữ đã biết mình có một cô vợ chưa cưới sức khỏe yếu ớt như gà rù được nuôi ở bên ngoài, bởi vậy cuộc hôn nhân này do chính miệng anh yêu cầu. Trong bảy năm cô rời khỏi, anh không lúc nào không nhớ cô, nhưng bảy năm sau… cô lại quên mất anh. Buổi tối hôm kỉ niệm ngày thành lập trường đó, anh ôm chặt cô vào trong lòng, mát xa mắt cá chân cô. Cô gái lạnh run lẩy bẩy, viền mắt đỏ hoe, vừa tội nghiệp vừa đáng thương rầm rì cầu xin, “Có, có thể buông em ra trước được không? Người anh ấm… ấm quá.” Dung Dữ “…” Shit. Anh sớm nên đè cô ở đây mà bắt nạt.
Chạng vạng tối ngày hôm sau, hai người cùng nhau trở về Bắc Tự lần thứ hai bị ngừng bay, quân đội tha thiết mời anh ở lại viện quân khu tĩnh dưỡng, lại bị anh cự mà anh cũng không dám về vô cùng đáng thương. Anh không có chỗ nào để mà cũng may, Nghê Ca vô cùng nhiệt tình“Không sao. Em có thể thu nhận anh nha. Cùng đến chỗ của em ở đi.”Dung Tự vui vẻ gật đầu như gà mổ đó cô…đem anh an trí ở….chung cư của Nghê Tự “….”Anh thành khẩn đặt câu hỏi“Nghê Nghê, vạn nhất anh trai em đột nhiên trở về. Chúng ta làm sao bây giờ đây?”“Không sao đâu. Mỗi lần anh ấy trở về, đều sẽ nói trước với em một tiếng.” Nghê Ca trả lời đương nhiên, giúp anh đổi ga giường, “Mà trước kia em cũng không thường xuyên ở bên này. Chỉ cần không động đến đồ vật của anh ấy thì không sao. Anh ấy không nhỏ mọn như vậy đâu, sẽ không tức giận.”Dung Tự “….”Anh đưa tay sờ sờ hai bình trong vali hành lý. Trước khi về Bắc Kinh, Tống Hựu Xuyên đặc biệt kín đáo đưa cho anh, chai rượu lúa của người anh em họ Tống kia còn văng vẳng bên tai “Nếu đã ở cùng nhau, vậy cậu bằng không hoặc là không làm, hoặc đã làm thì làm cho xong, đem mọi chuyện đều hoàn thành. Tôi xem rượu này nhìn không tệ, cậu còn nhớ rõ hiệu quả lần trước đi?…Đúng thế, không sai. Cậu nhớ kỹ nhân lúc Nghê Ca không làm gì, liền để cô ấy uống một chút.”Dung Tự lúc ấy đáp ứng đầy vui bây giờ, anh cảm này không nhất anh cùng Nghê Ca sau đó uống quá chén, bọ cạp lớn kia đột nhiên xuất hiện. Vậy thì biết làm sao bây giờ.“Dung Tự.” Nghê Ca thu thập giường chiếu xong, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy anh đang ngẩn người, nhanh chóng lôi kéo anh ngồi xuống, “Anh có đói bụng không? Cơm tối muốn ăn cái gì?”“Anh không đói bụng. Em cũng ngồi xuống đi.” Nói xong, anh lần mò túm cô đi tới, thừa cơ trên mu bàn tay cô vuốt ve hai cái, “Khả năng làm phiền em chăm sóc anh một thời gian rồi. Thật xin lỗi.”Nhìn anh cực kỳ áy náy, Nghê Ca lại cảm thấy rất xót nhanh chóng nói “Không sao. Dù sao hiện tại em cũng không có lịch học, công việc ở nhà xuất bản cũng không bận…Một mình em ở trong nhà, cũng không có chuyện gì làm.”“Vậy em có thể ngồi trên đùi anh không?” Dung Tự nắm bàn tay cô sờ tới sờ lui, giọng nói trầm thấp khàn khàn, áy náy nói, “Anh không nhìn thấy đồ vật. Trong tay luôn muốn nắm một cái gì đó…Bằng không luôn cảm thấy không có cảm giác an toàn, trong lòng lo lắng.”“A?” Nghê Ca sửng sốt một chút, “Sẽ như vậy sao?”Giây tiếp theo, đột nhiên cô nhớ tới một việc. Đúng là không sai, trong tay của mấy người bị mù, đều sẽ cầm theo một cây gậy dò Dung Tự là loại người thích sĩ nhiên không có khả năng sẽ cầm gậy dò đường ở trên đường đi.“Thật xin lỗi…. Là em không nghĩ tới.” Cô thật có lỗi đi qua, bị anh kéo vào trong ngực, “Cho anh ôm.”Thân thể cô gái nhỏ mềm mại mỏng mạnh, trên người nóng hầm Tự đem đầu đặt ở trên đỉnh đầu cô, ngửi được mùi hương tinh dầu hoa hồng trên người cô, như có như không, giống như một ngọn gió nhẹ.—- Mẹ nó, thật sảng Tự nhắm mắt lại, ở trong lòng hung tợn suy xong cơm tối. Dung Tự yên tĩnh khéo léo ngồi yên tại chỗ, chờ Nghê Ca mang đi phòng ngủ của cô nghỉ mà cô không có lập tức dẫn anh nắm lấy anh, trong phòng đi một lượt.“Vừa mới rửa xong chén. Em đã đem đồ dùng sắc bén trong nhà đều cất đi. Đồ vật không cất được cũng ở nơi đã được bao bọc lại. Lúc anh một mình ở đây, hẳn là sẽ không bị đụng phải.” Nghê Ca hơi ngừng, cầm tay của anh, nói, “Nhưng em mang anh đi làm quen căn phòng này một chút. Nếu như không nhớ được….Quên đi, anh nhớ kỹ vị trí phòng ngủ cùng phòng vệ sinh là được rồi.”Dung Tự bị chọc cười, đưa tay xoa đầu con cừu nhỏ, thấp giọng“Em nói đi, anh nhớ được.”Chung cư của Nghê Thanh kỳ thật không tính là lớn, ba phòng và hai sảnh. Bởi vì ở tầng trên nên xây một ban công vô cùng đẹp để ngắm cảnh.“Ban công anh không thể đi.” Nghê Ca một phòng một phòng mang anh đi, đi đến ban công, nghiêm túc nói, “Bên ngoài đặc biệt nguy hiểm, gió cũng rất lớn, sẽ đem anh thổi bay.”— Mẹ đàn ông trong lòng Dung Tự đỏ mặt thở dáng cô nghiêm túc, cũng quá đáng yêu ôm vai cô “Đã biết. Anh nghe lời em.”Cuối cùng cô dẫn anh trở về phòng ngủ.“Ngày mai sáng sớm phải đi bệnh viện làm kiểm tra.” Nghê Ca giúp anh lấy chăn ra, nhìn anh đánh răng rửa mặt xong xuôi, thân mật nói, “Anh đi ngủ sớm một chút. Ngủ ngon nhé!”Nói xong liền định quay người rời Tự sửng sốt một chút, đột nhiên mới phản ứng ngủ cùng nhau đáng thương như vậy, lại yếu đuối bất lực, vậy mà không ngủ cùng nhau sao???“Nghê Nghê.” Anh nhanh chóng gọi lại cô. “Em… Anh ngủ phòng ngủ chính, vậy em ngủ ở đâu.”“Phòng khách.” Nghê Ca kỳ lạ, “Bằng không ngủ ở đâu?”“Chuyện đó…” Dung Tự nghèo từ, “Buổi tối em một người ngủ, không lạnh sao?”“Có máy sưởi mà.”“….”Thật Tự hung tợn trách Nghê Thanh ba mươi tuổi đến bạn gái đều chưa có. Chung cư người độc thân trang bị máy sưởi coi như thôi, còn bỏ thêm nhiều giường như vậy làm gì!“…Được rồi.” Anh thật sự không thể nghĩ được cái cớ nào khác, chỉ có thể chán nản thả cái đuôi xuống, “Ngủ ngon, Nghê Nghê.”Nghê Ca không suy nghĩ nhiều “Ngủ ngon.”Hơi ngừng, giọng cô rất nhẹ nói “Dung Dung.”Mấy ngày liên tiếp, cô cũng bị giày vò cho mệt hồ là đầu vừa chạm vào gối, liền lập tức ngủ thật mà sau nửa đêm, bị tiếng đập cửa đánh Ca ôm gối đứng lên, còn buồn ngủ mở cửa phòng ngủ, thấy Dung Tự mặc đồ ngủ đứng ở ngoài cửa, trần mặt cùng trong vạt áo phía trước đều là nước. Mái tóc rối trên trán bị thấm ướt, mềm yếu rũ xuống người cực kỳ vô chí biểu cảm còn có chút ủy khuất.“Sao vậy?” Nghê Ca lập tức tỉnh táo nửa đêm bị đánh thức, thấy bộ dáng này của anh. Trong nháy mắt một chút tính tình cáu kỉnh vì bị đánh thức cũng biến mất, “Trong nhà bình nước bị nổ?”“…Không phải.” Dung Tự lắc đầu, buông thõng mắt. rất áy náy nói, “Đầu vòi hoa sen trong nhà tắm không cẩn thận bị anh rút ra.”“….”“Sau đó nước chảy ra đến trên giường.”“…??” Đây làm thế nào mà đến được.“Anh lúc đầu muốn cứu vãn.” Anh giống như anh bạn nhỏ làm sai việc gì đó, tay chân luống cuống nói, “Kết quả….gối cùng với chăn đệm cũng đều bị ướt.”Huyệt thái dương Nghê Ca giật đi lại, bỏ gối ôm xuống “Em đi nhìn xem.”Vừa bước đi, lại bị anh giữ chặt“Em cẩn thận một chút.”“….”“Khi anh vừa đi qua đây, mới nhớ là quên đóng vòi nước trong phòng tắm. Hiện tại phòng tắm khả năng đã bị ngập.”“….”Anh lo lắng “Em nhớ cẩn thận. Đừng để dính vào nước.”“…..”***Nghê Ca bị giày vò nửa ngày, mới đem phòng tắm trong phòng ngủ chính sắp xếp lại một đó cô đem vỏ gối cùng ga giường tháo ra, đem đi tới trên lò sưởi cô trở lại, trên người đã đổ một tầng mồ hôi. Đẩy cửa ra đã thấy Dung Tự còn mặc quần áo ướt, ngồi ở bên mép phất nhận thấy được cô tới gần, anh quay người qua, ánh mắt mờ mịt“Đã thu thập xong rồi sao?”“Ừm.”Anh vô cùng áy náy “Thật xin lỗi.”Mặc dù không hiểu rõ tên gia hỏa này vì cái gì hơn nửa đêm chạy đi tắm rửa. Nhưng Nghê Ca đối với anh thật sự không thể nóng giận được, mềm giọng nói “Không sao.”Cô mở ngăn tủ ra, giúp anh tìm quần áo để thay, “Đồ của anh đều bị ướt. Anh đừng để ý, tạm thời mặc đồ của anh trai em một chút.”Đồ đạc của Dung Tự vẫn còn ở Tây thành. Sau khi Tống Hựu Xuyên quay trở về mới đóng gói lại giúp anh gửi tới, sáng hôm nay mới vừa gửi đi.“Đương nhiên không để ý.” Dung Tự không cự tuyệt, “Cảm ơn em.”“Khách khí với em làm gì.” Nghê Ca cười cười, ôm quần áo đi lại, đem áo sơ mi thả vào trong tay mặc bộ đồ ngủ chất liệu mềm mại, nửa quỳ trên thò người đi tắt đèn, đầu cánh tay chạm lên cổ anh, nghiêng đầu, ở trên khuôn mặt anh rơi xuống một nụ hôn rất nhẹ“Mau đi ngủ đi. Trễ rồi. Ngủ ngon.”Dung Tự nhanh chóng đè lại người em trai đang muốn động lặng không tiếng động cảnh cáo nóCô ấy đối với mày tốt như không cần xấu xa như đó anh cũng thấp giọng nói “Được.”Một bên nói, một bên nhanh chóng cùng cô tiến vào trong ổ tay dài của anh vươn ra, thuận thế kéo cô vào trong lồng Ca mơ màng xoay người, cảm giác phía sau đang dính sát vào một lồng ngực nóng rực.“A….”Cô mơ mơ màng màng. Có chút nóng muốn đẩy anh ra, lại bị đối phương cường ngạnh ấn đêm mộng đẹp.***Sáng sớm hôm sau, Nghê Ca mang Dung Tự đi bệnh án của anh từ ngày hôm qua liền theo từ bệnh viện quân khu Tây thành chuyển tới Bắc Kinh. Quân đội vì anh hẹn trước chuyên gia. Cho nên không cần phải xếp hàng, rất nhanh liền có thể đi khám khi vào phòng khám, Dung Tự nhắc nhở cô“Anh ở đây không biết phải kiểm tra bao lâu. Em đừng ngốc đứng ở hành lang chờ. Trước hết đi xuống lầu ăn điểm tâm.”“À…” Nghê Ca không có ý định rời đi, “Nhưng mà vạn nhất sau khi anh đi ra không thấy em, thì làm sao bây giờ.”Anh chớp mắt vui vẻ, xoa lông cừu nhỏ của cô“Đôi mắt anh có thể cảm nhận được ánh sáng. Tuy rằng không thấy rõ. Nhưng mà gọi cho em một cuộc điện thoại, cũng không thành vấn đề.”Trước khi về Bắc Kinh, anh mang theo một chiếc điện thoại cũ lúc trước từng số 1 đặt số của Ca sửng sốt một chút, bỗng nhiên ngẩng đầu “Anh có thể trông thấy đồ vật?”Trong lời nói đều tràn ngập sự kinh hỉ.“Ừm.” Dung Tự mơ hồ không rõ, tay còn dừng ở trên đầu cô, không hề rời đi, “Buổi sáng hôm nay cùng nhau đến, ánh mắt có thể cảm nhận một chút ánh sáng.”Hơi ngừng, anh hạ tay xuống, vuốt ve bàn tay cô, giọng nói rất thấp, cười nói“Em thật là tiểu cẩm lý của anh.”Mấy chữ cuối cùng, anh cắn chữ rất nhẹ, âm cuối có hơi cao ngẩng đầu, nhìn thấy một nửa khuôn mặt anh ngâm vào bên trong ánh nắng sớm mùa đông. Gỡ đi vẻ lạnh lùng nghiêm túc ngày thường, mặt mũi tuấn tú như trước, thậm chí có chút nhu Ca không biết làm sao, bên tai lại đột nhiên đỏ.“Em xuống dưới chờ anh.”Cô không hiểu sao cảm thấy rất ngượng ngùng. Bất động thanh sắc, đem bàn tay từ trong lòng bàn tay anh rút rút ra lại bị anh bắt kéo cánh tay cô, dùng một chút lực, đem cả người cô hướng về phía Ca bất ngờ không kịp đề phòng, hô nhỏ một tiếng, cả người lảo đảo ngã vào trong lòng má cọ vào vạt áo len mềm mại trước ngực anh.“Cơ thể của anh chính anh hiểu rất rõ, anh không sao.” Anh xoa nhẹ đôi tai cô, lông ngực hơi phập phồng, tim đập vững vàng có lực, “Em ăn nhiều một chút, không cần lo lắng cho anh, nhé?”***Nghê Ca mang theo khuôn mặt nóng bừng chạy xuống lúc bảy, tám giờ buổi sáng, là khoảng thời gian lượng người đi lại lớn nhất trong ngày ở bệnh máy rất chật chội, cô dứt khoát đi thang đi xuống không có mấy tầng, bên tai vậy mà lại truyền đến giọng nói quen thuộc đang đối thoại“Cũng là bởi vì cái này cho nên em mới nói anh đừng lại uống rượu! Anh có biết là giờ anh thật không nghe lời. Anh còn như vậy em liền không yêu anh nữa! — Lần này là thật! Em không hề nói đùa!”“…Thật xin lỗi.” Giọng nam đầy có lỗi, “Lần này thật sự là ngoài ý muốn.”“Kiêng rượu làm gì khó như vậy chứ! Anh không thể vì em mà suy nghĩ một chút sao! A! Anh có phải không yêu em hay không ô ô ô…”Nghê Ca “….”Cô dừng bước lại, ngẩng đứng ở trước bảng hiệu khoa phụ sản là Mạnh Viện cùng Tưởng Trì, hai mặt nhìn óc Nghê Ca có chút chết máy, lập tức quá ngừng nửa ngày, mới khó khăn xuất ra một câu“Chúc…Chúc mừng!”Mạnh Viện “…”“Đã lâu không gặp, Nghê Ca.” Sáng sớm tinh mơ đã chạy đến bệnh viện, Tưởng Trì hiển nhiên cũng đau đầu, “Không phải như cậu nghĩ đâu, không mang thai.”— Là Tưởng Trì xuất huyết dạ người ở quán ăn sáng ngồi xuống. Tưởng Trì gọi cho Mạnh Viện cùng Nghê Ca một nồi cháo gạo kê, rồi múc vào một cái bát nhỏ để ta giúp các cô đem bát cháo cùng bánh bao hấp bưng đến trước mặt, dở khóc dở cười nói “Tôi tối hôm qua tham gia vào một bữa tiệc. Lúc đầu không sao, kết quả…không cẩn thận uống hai chén rượu. Làm cho bệnh dạ dày tái phát.”“Đáng đời anh đi!” Mạnh Viện mang theo cái giỏ nãy giờ vẫn cầm trên tay đặt “Cạch” một tiếng để lên bàn, tức giận bất bình nói, “Đều vì anh, em hơn nửa đêm từ nhà bà ngoại, ngàn dặm xa xôi chạy tới.”“Vất vả cho em rồi.” Bên trong thần sắc của Tưởng Trì rất áy náy, lại không nói xin lỗi, “Cảm ơn em.”Mạnh Viện thở phì phì, giống như một con cá ngày, thấy Tưởng Trì còn duy trì tư thế vừa rồi nhìn cô ấy, mặt mày âm trầm, không hề ấy liền bắt đầu đau lòng “Anh còn đau không?”“Siêu cấp đau.” Tưởng Trì một chút đều không khách khí, “Dạ dày anh đều bị vỡ, dịch chảy khắp nơi, em tưởng tượng một chút xem.”“Vậy em giúp anh xoa nha.”“Càng xoa càng đau.” Tưởng Trì bắt được tay Mạnh Viện, “Em hôn anh một cái, hôn một cái liền không đau nữa.”Nghê Ca “Chọc!” =Mạnh Viện “….”Nghê Ca “Thật xin lỗi. Không nhịn được. Cậu cầm đây là cái gì vậy?”Cô thăm dò nhìn một chút, vậy mà lại là một giỏ hạch đào. Quả óc chó“Quả hạch đào, bà ngoại muốn mình mang theo về.” Hơi ngừng, Mạnh Viện như có ý khác, lại có chút tức giận nói, “Bà mình nói chơi game rất phí đầu óc.”Tưởng Trì cười như không cười, ở bên cạnh lặng không tiếng động nhìn Mạnh Viện.“Quả này.” Mạnh Viện cầm lên một quả, ra hiệu nói, “Thật sự rất cứng. Nhưng nhân ăn cũng không tệ lắm. Mình chia cho cậu một nửa, được không?”Nghê Ca vừa định nói không cần, Tưởng Trì đã đứng dậy đi tìm chủ quán xin một cái Ca bật cười “Hai người quả thật giống như đã kết hôn mười năm vậy.”“Cảm ơn đã khen ngợi.” Mạnh Viện cười tủm tỉm, “Nhưng mà cậu còn chưa nói với bọn mình, cậu đến bệnh viện làm gì?”“À…” Nghê Ca cúi đầu ăn cháo, “Dung Tự bị thương, dẫn anh ấy trở về chữa bệnh.”“Học trưởng không ở quân đội?” Mạnh Viện sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại. “Vậy, anh ấy bị thương nghiêm trọng sao?”Nghê Ca suy nghĩ một chút, không biết nên nói như thế nào.“Có lẽ vậy…Anh ấy, đôi mắt anh ấy hiện tại không nhìn rõ lắm.”Mạnh Viện kinh ngạc “Cái này còn không nghiêm trọng?”Nghê Ca gãi gãi đầu, cảm năng lần trước…..Máy bay nổ, còn nghiêm trọng hơn một chút.“Vậy” Mạnh Viện lại hỏi, “Hiện tại anh ấy là quân hàm gì?”“Hai vạch một sao.”Mạnh Viện ngay lập tức mở to mắt“Anh ấy năm nay mới hơn hai mươi tuổi! Anh ấy là xuyên qua tới sao! Làm sao lại đến cái nơi này!”Nghê Ca che mặt “Cho nên anh ấy….Hiện tại, đôi mắt mới như vậy.”“….”“Aiz, nhưng mà quân nhân thật sự rất vất vả.” Mạnh Viện im lặng, cảm khái, “Khi còn cấp ba cảm thấy học trưởng đặc biệt đẹp trai. Bây giờ nhiều năm như vậy rồi không thấy, cũng không biết thận anh ấy thế nào.”Nghê Ca một miệng cháo kém chút nữa phun ra“…??”“Không phải, cái đề tài này của cậu, làm thế nào mà lại hỏi chỗ này?”“Không phải nha. Nghê Nghê, cậu nghĩ xem.” Mạnh Viện lập luận rõ ràng, “Nếu như anh ấy thân chinh bách chiến, bị thương rất nhiều, khẳng định không chỉ có đôi mắt là một bộ phận bị hư.”“….”“Rất có khả năng thận không được.”“…”“Khí lực cũng có thể rất yếu.”“…”Mạnh Viện càng nói càng kỳ quái, Nghê Ca đang muốn ngừng đề tài, Tưởng Trì cầm hai cái túi giấy trở về “Đang nói chuyện gì vậy?”“Em đang dạy Nghê Nghê chút chuyện người lớn. Anh đừng nghe.” Mạnh Viện tự nhiên nhận lấy, hai tay bỏ vào giỏ lấy hạch đào ra, từng nắm từng nắm bỏ vào trong túi giấy, “Nhanh chuyển qua đi.”“Được.” Tưởng Trì rất biết nghe lời, buông cái kìm nhỏ trong tay, phối hợp đưa hai tay lên chuyển quả hạch đào qua.“A? Cậu còn cầm cái kìm.”“Ừm.” Tưởng Trì thấy lực chú ý của cô chuyển đi, cầm lấy cái kìm, đặt lên một quả hạch đào, “Buổi sáng ăn một chút quả khô cũng rất tốt”Nói xong anh bóp cái đó phát hiện….Quả hạch đào bất Trì “….”Mạnh Viện “Phì” một tiếng, cười rộ lên“Cậu xem, mình đã nói vỏ này thật sự rất cứng mà.”Tưởng Trì thấy cô ấy nở nụ cười, thần sắc cũng theo đó dịu nói tiếp “Cứng rắn vậy à. Tôi thử lại lần nữa.”Tưởng Trì ở bên cạnh bóp vỡ hạch đào, Mạnh Viện thân thiết nắm tay Nghê Ca“Chúng ta tiếp tục lời giảng dạy vừa rồi. Cho nên vạn nhất anh ấy thật sự không được. Cậu không thể tổn thương lòng tự tôn của anh ấy.”“…Vậy mình?”“Chính cậu tự động nha.”“….”“Nhưng mà.” Không đợi nhỏ khuê mật là cô nói tiếp, Mạnh Viện lại phiền muộn chống đỡ khuôn mặt, “Cậu khả năng không thể trải nghiệm được lạc thú của bá vương ngạnh thượng cung.”Nghê Ca và Tưởng Trì “…??”Nghê Ca che mặt “Chúng ta cách cậu ấy xa một chút.”Nhỏ khuê mật nghe vậy còn muốn nói cái gì, di động của cô đột nhiên vang Ca một bên tiếp điện thoại, một bên đứng lên“Anh đi ra rồi sao?”“Ừm.” Quán ăn sáng nằm ngay ở dưới lầu, anh dựa vào trong đầu nhớ ra thang máy, “Anh vừa ra khỏi thang máy, đang hướng bên kia đi tới.”“Em đi qua đón anh, anh đứng yên đừng động.”“Không cần.” Dung Tự nở nụ cười, “Năm trước anh đã tới đây, còn nhờ rõ đường.”“Vậy…” Nghê Ca lo lắng, “Vậy anh đừng cúp điện thoại. Vạn nhất không tìm thấy, liền đứng yên đừng động.”Dung Tự buồn cười “Được.”Nghê Ca bỏ điện thoại xuống, Mạnh Viện hỏi “Là học trưởng?”“Ừm.”Cô có chút không được yên tâm, nhịn không được quay người nhìn quanh bốn phía, muốn nhìn thấy thân ảnh Dung Tự.“Anh ấy nhìn không thấy sao?” Mạnh Viện lo lắng, “Một mình anh ấy tới, liệu có thể ở trên đường lớn ngã sấp mặt xuống hay không?”Mặc dù đoạn đường này cũng không dài.“Buổi sáng hôm nay anh ấy nói với mình, đôi mắt anh ấy có thể cảm nhận được ánh sáng.” Nghê Ca tuy ngoài mặt nói như vậy nhưng kỳ thực trong lòng cũng vô cùng lo nên khi Dung Tự xuất hiện trong tầm mắt, cô cơ hồ là bay Tự cảm thấy chính mình giống như bị một con vật đầy lông mềm mại bắt theo bản năng vén tóc cô“Ăn cái gì sao?”“Đang ăn.” Nghê Ca nhẹ giọng nói, “Em vừa mới gặp Mạnh Viện cùng Tưởng Trì. Cho nên bọn họ cũng ở đây.”Cô nắm tay anh đi đến trước bàn “Cẩn thận một chút, đừng để bị động vào bát cháo.”“Được.” Khóe môi Dung Tự hơi nhếch, tay ở trên bàn thử thăm dò sờ lên, đụng đến một quả…“Hạch đào?” Anh nhướn mày.“Đúng thế. Là bà ngoại đưa cho em.” Mạnh Viện giải thích, “Em cho Nghê Nghê một túi, sau khi trở về, anh có thể để cô ấy bóc cho anh ăn.”Dung Tự nở nụ cười“Loại quả này, sao có thể để con gái bóc được.”Anh vừa nói, một bên vừa điềm nhiên như không có việc gì, vân đạm phong khinh, dùng ngón cái bóp nát vỏ hạch Viện “….??”“Xin lỗi.” Đột nhiên ý thức được cái gì, Dung Tự vội vàng áy náy nói, “Gần đây đôi mắt tôi không tốt lắm, rất có cảm giác không an toàn. Cái vật gì đặt ở trong tay, luôn muốn chà xát nó.”Mạnh Viện chần chờ nuốt một ngụm nước bọt “Học trưởng, anh có thể, có thể lại bóp một quả không?”“À.” Đôi mắt Dung Tự nhìn về phía trước, không chút gợi sóng, nói “Có thể.”Anh nói xong nhặt một quả khác lên, dùng tay bóp một mặt ma sát, dễ dàng giống như quả bóng socola bị rỗng ruột, chà xát một chút liền nát.“Trâu bò…” Mạnh Viện trợn mắt há hốc mồm, quả thực muốn nhảy lên trầm trồ khen ngợi Trì đang muốn ngắn cô ấy cô không nên đem lão đại như cái Viện đột nhiên xoay qua chỗ khác, đối với Nghê Ca nói “Mình cảm thấy, nếu như anh ấy là bá vương cứng rắn….Vậy cái đó cậu.”Cô ấy một mặt nghiêm túc, “Cậu hẳn là không cự tuyệt được.”Nghê Ca “…”“Không, không chỉ cái này.” Dừng một chút, Mạnh Viện lại đặc biệt đứng đắn mà nói, “Mình cảm thấy, về phương diện khác của anh ấy, khả năng cậu cũng không chịu nổi.”“….”Nghê Ca không biết nên nói cái cảm thấy kỳ thực mình cũng không cần phát biểu. Một mình Mạnh Viện có thể tự biên tự diễn ra tiếp theo.“Nhưng mà nói thật…”Mạnh Viện ngừng một hồi, lại đỏ mặt nhìn cô, ngượng ngùng nói “Hình ảnh anh ấy đẩy ngã cậu, mình thật sự rất chờ mong nha.”Tác giả có chuyện muốn nóiTưởng Trì “…???”Em chờ mong cái -oOo-
vậy thì đừng rời khỏi tôi nữa